View Full Version : Truyện nhạy cảm - cấm trẻ em dưới 16t


Pinky84
22-02-08, 12:28 AM
Dài wé teo post từ từ 2 chương 1 lần

Tác giả : Beijing Tongzhi
Dịch sang tiếng Anh: David Fung (Beijing Story)
Dịch sang tiếng Viêt: scipio
Genre: Rating T

CHAPTER ONE :

Đã ba năm trôi qua… ba năm trước , em thường trở lại trong những giấc mộng hàng đêm của tôi, và mỗi lần tôi đều hỏi trong sự ngạc nhiên và vui sướng, “ Em vẫn còn sống phải không? Em vẫn chưa chết phải không?” Ba năm sau, ngày hôm nay, tôi vẫn nằm mơ giấc mơ ấy, nhưng đã có sự đổi khác. Bây giờ, trong giấc mơ, tôi thường nhắc đi nhắc lại với mình rằng đây chỉ là giấc mơ, cho đến khi tôi tỉnh lại.

Thời tiết ở Vancouver thật dễ chịu, không như ở Bắc Kinh với những cơn bão tuyết hung tơn hay nóng ẩm đến mức ngạt thở. Bây giờ ngoài kia từng cơn gió nhẹ và lạnh đang thổi dưới ánh sáng của mặt trời. Mỗi ngày khi thức dậy tôi thấy mình lạc lõng và băn khoăn “Mình đang ở đâu” Nhìn những chiếc lá to đẹp trôi theo gió, và nhìn người phụ nữ xinh đẹp ở bên cạnh, vợ mới của tôi, tôi lại lặng lẽ thở dại và nằm xuống, trở lại với kí ức trong những giấc mơ.

Tôi là con trai của một ông chủ lớn ở Trung Quốc. Không phải loại người phụ thuộc, ỷ lại vào cha mẹ. Sau khi tốt nghiệp trường trung học, tôi thi đỗ vào một trường đại học lớn, học văn học Trung Quốc. Khi học năm thứ hai, tôi đã mở một công ti trung cỡ trung bình và bạn bè thì không hiểu lắm về con người tôi. Sau khi tốt nghiệp, tôi vay tiền để mở công ti buôn bán của riêng mình, làm mọi việc để kiếm tiền, đặc biệt là những vụ làm ăn với những công ti phương tây, loại công việc mà chỉ vài năm trước rất ít người làm. Năm năm sau, dựa vào những mối quan hệ của cha mình, tôi đã biến công ti của mình thành một tài sản trị giá nhiều tỉ dollar. Khi ấy tôi mới 27 tuổi.

Tôi không hề nghĩ đến việc lập gia đình vào thời điểm đó. Thậm chí tôi không có một người tình cố định. Sở dĩ tôi nói người tình mà không nói cụ thể giới tính vì từ đó bao gồm cả những cô gái và những chàng trai. Tôi bắt đầu biết đến phụ nữ khi tôi học năm thứ nhất đại học. Tôi vẫn còn nhớ rõ về cô gái cùng tôi lần đầu tiên. Đó là một cô bạn xinh đẹp đã từng học cùng tôi trong hai năm. Mắt cô ấy không to lắm nhưng hai hàng mi thì dài và đen, với mũi cao, khi cười có hai lúm đồng tiền. Lần đầu của chúng tôi là ở trong phòng ngủ căn hộ của tôi.

Hôm đó cả hai chúng tôi cùng bỏ học. Tôi cho bà giúp việc tạm nghỉ và đưa cô ấy vào phòng ngủ. Cô ấy trông có vẻ phấn khích. Chúng tôi bắt đầu hôn nhau. Khi tôi bắt đầu đi xa hơn thì cô ấy đẩy tôi ra và lúng búng “Không”. Tim tôi đập nhanh hơn và tôi mất kiểm soát. Sự từ chối làm cho tôi tăng thêm quyết tâm. Tôi cũng thì thào “Anh yêu em. Anh sẽ cưới em”. Tôi gỡ bỏ quần áo cô ấy và không gặp phải sự từ chối nào. (….). Sau đó cô ấy khóc, tôi không biết là vì vui hay buồn nhưng tôi nghĩ có lẽ tất cả các cô gái đều khóc vào lần đầu tiên.

Chỉ một năm sau, khi nhiều kinh nghiệm hơn, tôi nhận ra mình không phải là người đầu tiên, thậm chí thứ ba hay thứ tư của cô ấy. Sau đó tôi thay bạn gái liên tục. Đối với tôi, tìm một cô gái không quá khó khăn. Vấn đề là làm sao bỏ được họ. Họ thường gây rắc rối bằng cách nói rằng họ sẽ không cưới ai khác ngoài tôi. Và tôi cảm thấy chán ngấy phụ nữ, kể cả khi nhìn thấy họ. Vào thời điểm đó, một người bạn trong nhóm đã giới thiệu cho tôi một chàng trai. Đó là một ca sĩ trong một hộp đêm. Tôi bắt đầu với trò chơi mới.

Đó là người con trai đầu tiên tôi có quan hệ. Việc đó đã lâu tới mức tôi không thể nhớ được tên anh ta dù đã cố gắng, nhưng tôi vẫn nhớ khá rõ về vẻ bên ngoài . Da sáng và khá đẹp trai. Tôi nghe nói người đó ngoài hai mươi, hơn tuổi tôi, nhưng trông chỉ như mười tám hoặc mười chín. Mỗi tội có vài chiếc mụn nhỏ. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở hộp đêm của anh ta. Tôi yêu cầu anh hát hai lần. Anh nói nhiều nhưng đồng thời lại khá rụt rè. Chúng tôi đến chỗ của anh sau khi anh hết ca. Trên đường đi anh không ngừng nói và tôi cảm thấy mình hơi bị động. Tôi có thể thấy anh luôn suy nghĩ và tìm cách thử các phản ứng của tôi

Chỗ của anh khá tốt. Có hai phòng với nhiều đồ đạc nhưng sạch sẽ và gọn gàng. Điều đó làm tôi nhớ đến phòng kí túc bẩn thỉu tám người dùng chung.

“Bố mẹ anh chuẩn bị căn hộ này cho anh, để dùng khi anh cưới” Anh vừa nói vừa cười trong khi mắt không rời khỏi người tôi.

“Anh phải tắm, để rửa sạch mùi người ở hộp đêm. Em có muốn tắm không?” Anh lại nói.

“Không” Tôi nói bằng một giọng không mấy thân thiện, thực ra là để che dấu sự sợ hãi của mình.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng việc này lại khó khăn hơn so với khi tôi cùng với cô gái đầu tiên.

Lát sau anh ra khỏi phòng tắm. Anh mặc một chiếc quần cộc. Thân hình cân đối nhưng tôi nhận ra là tóc anh vẫn còn khô. Tôi thấy anh đột nhiên thay đổi. Anh không nói nữa, bắt đầu từ từ gỡ bỏ áo của tôi, vuốt ve và hôn lên lưng tôi. Tôi cố gắng không thở mạnh, nhưng tôi cũng cảm thấy hưng phấn.

Tôi không biết tại sao mình vẫn đang ngồi cứng đơ. Dường như anh nhận ra. Anh dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi với một đôi mắt dịu dàng và cô đơn. Chứa ơi, tôi chưa bao giờ bị kích động đến thế. Anh làm tôi cảm thấy ham muốn và cảm xúc của mình dâng lên, mong muốn được yêu, được hạnh phúc cùng với khat khao chinh phục.Tôi đột ngột đẩy anh xuống giường, tay lần lần trên cơ thể anh . Đó là thân thể của một chàng trai trẻ tuổi, mảnh dẻ nhưng tràn đầy sức sống, và rất khác với cảm giác mềm mại ở cơ thể phụ nữ. Anh giúp tôi bỏ đi chiếc quần(…..)

Sau cùng anh bảo tôi rằng tôi là người đẹp trai nhất mà anh từng gặp, dù những “người bạn” của anh có kĩ thuật nhưng tôi làm cho anh thấy thích thú nhất. Không hiểu sao lời khen của anh không làm tôi vui. Tôi cảm thấy như những người phụ nữ và đàn ông từng trải này đã lợi dụng tôi. Tôi nghĩ mình phải thay đổi điều này. Tôi chơi bời hơn, với sự trợ giúp của tiền, thứ mà tôi đang ngày càng có nhiều hơn. Tôi bắt cặp với rất nhiều người, mà tôi chỉ coi là đồ chơi, cho đến khi tôi gặp Lanyu.

************************************************** ******************************
Như tôi đã nói, tôi giàu có và nổi tiếng vào tuổi 27, và tôi tự thấy mình quan trọng. Ngoài giờ làm việc, tôi giành tất cả thời gian cho chơi bời với những người bạn và những người tình. Sáng hôm đó, tôi mới hoàn thành một vụ àm ăn khá tốt. Buổi trưa, khi tôi đang suy nghĩ xem sẽ làm gì vào buổi tối thì Liu Qsing vào. Đó là giám đốc điều hành ở văn phòng của tôi. Chúng tôi đều là những kẻ mới giàu.

“Này, tôi nghĩ là tay người Nga hôm nay ra về không được vui vẻ cho lắm” Anh cười khi vào phòng.

“Hắn ta chỉ muốn lợi dụng tôi thôi. Hắn ta có thể theo hay bỏ vụ này tuỳ thích. Hắn không phải kiểu người như chúng ta. À, tối nay anh có đi bowling ở Capitol không?” Tôi hỏi, không chú tâm lắm.

“Sao cậu không đi rủ Tse Mei? Sáng nay cô ấy gọi điện hỏi thăm cậu đấy.”

“Quên đi. Lúc này tôi không có hứng thú với cô ta. Gửi cho cô ta một ít tiền hay cái gì đó đại loại thế, cô ta sẽ ngừng gọi thôi”

“A ha, lại chán cô ấy rồi hả?” Liu Qsing cười khẽ, “Bây giờ quan trọng đây. Hai hôm trước tôi gặp một cậu trai trẻ ở State Street. Cậu ấy là sinh viên mới đỗ vào trường đại học Bắc Kinh. Có vẻ như đang gặp khó khăn. Thấy hứng thú không?”

“Từ từ, bây giờ tôi không thích cả đàn ông lẫn phụ nữ. Sao lúc nào anh cũng có thể giới thiệu tôi với những người không rõ ràng như thế. Liệu có sạch sẽ không? Có vẻ không ổn lắm” Tôi vừa nói vừa cười.

“Thật sự rất sạch. Chắc chắn không phải người trong giới đâu. Vừa mới 16 thôi. Đã đỗ đại học. Tôi đoán là cậu ấy hết tiền. Cậu ấy không muốn nói nhiều. Nhưng cậu ta cần tiền.”

“Có thể chỉ là một kẻ lừa đảo. Có khi lại là lao động từ vùng khác đến. Bắc Kinh bây giờ đầy rẫy những kẻ lừa đảo như thể.”

Liu Qsing không đôi co với tôi. Anh nói về người thông ngôn mới người Liên Xô không trung thực. Liu Qsing hơn tôi hai tuổi nhưng tôt nghiệp đại học cùng năm với tôi.Chúng tôi học cùng lớp với nhau từ cấp 2 tới phổ thông. Chúng tôi tiếp tục học cùng trường nhưng không cùng lớp khi học lên cao hơn. Tôi học văn còn anh học Lý. Khi thi vào đại học anh không gặp may và chỉ đỗ vào trường đào tạo giáo viên . Sau khi tốt nghiệp, anh không muốn làm một giáo viên nghèo ở một trường trung học. Vì thế anh tìm tới chỗ tôi để xin làm. Và tất nhiên tôi không phải loại người quay lưng khi bạn bè cần. Thậm chí tôi không cần một nhà khoa học, tôi giao cho anh công việc làm giám đốc điều hành. Không có công việc cụ thể. Anh chỉ cần để mắt tới mọi thứ xung quanh, và tìm cho tôi những “đồ chơi tốt”. Tôi thích sự thông minh và không keo kiệt của anh. Anh không bao giờ cứng đầu, cũng không ghen tị với người khác. Thêm vào đó, anh thấy bình thường với “việc đó” và luôn khoan dung.

“Thôi được. Tối nay tôi sẽ đến Capitol” Liu Qsing vừa nói vừa đi ra ngoài.

“Mmm.. nêu anh thấy thằng bé đó được thì tối nay mang theo nó nhé”

“Được thôi.” Liu Qsing lại cười.

“Anh sẽ nói gì với nó?”

“Chỉ nói là nó sẽ đi cùng với ông chủ Chan. Tôi gợi ý giá nhé. Một nghìn dollars.”

“Rẻ thế sao? Phải sạch đấy nhé”

“Yên tâm đi, còn nguyên. Vấn đề chỉ còn là câu ta có thể nghĩ rằng cậu không được sạch cho lắm”tôi cười.

CHAPTER TWO :

Tôi luôn thích những đường ném ở Capitol. Nó rộng rãi, không quá đông đúc. Tôi gọi thêm Wei Kuo và chị Cheung. Chị Cheung là một người có người đỡ đầu và chúng tôi có quan hệ khá tốt. Chị nhận ra tôi đang nhìn ra cửa và hỏi
“Em đang chờ ai thế?”
“Liu Qsing. Và một đứa trẻ là con của một người bạn. Người bạn này nhờ em chăm sóc nó. Nó mới thi đỗ vào một trường đại học ở Bắc Kinh”
“Em chăm lo nhiều việc quá nhỉ” Chị cười.
Liu Qsing đến lúc khoảng sáu hay bảy giờ gì đó. Cậu bé đi theo anh. Từ xa, tôi có thể nhận thấy cậu không cao và cũng không có gì đặc biệt gây thu hút. Tôi hơi thất vọng và rủa thầm Liu Qsing.
“Chị Cheung, Wei Kuo.”Liu Qsing chào mọi người.
Cậu bé đứng hơi tách ra, mắt luôn dõi theo Liu Qsing.
“Chào ngài Chan đi” Liu Qsing giới thiệu cậu bé với tôi. “Đây là Lanyu. Họ của cậu ấy là Lan, không dài lắm.”
“Xin chào.” Tôi cười và đưa tay ra.
“Xin chào.” Lanyu bắt tay tôi một cách hơi rụt rè.
Cậu ngước mắt nhìn tôi khi bắt tay, và cái nhìn của cậu đã in sâu vào tâm chí tôi trong suốt cả phần đời còn lại. Đôi mắt sáng tràn đầy sự u buồn, rụt rè và nghi ngại. Cậu không cười, không cả nụ cười xã giao mà tôi thường thấy. Da cậu không sáng nhưng khuôn mặt mịn màng. Trông cậu khá đẹp trai. Mũi thẳng và môi mím chặt, dường như để che dấu cảm xúc. Tim tôi đập rộn ràng. Đã lâu lắm tôi không có cảm giác này.
Nhưng tôi không phải là một kẻ tay mơ. Tôi tránh ánh mắt của cậu, quay sang nhìn chị Cheung và những người đang chơi cùng chị, hỏi một cách lơ đãng
“Cậu thích bowling chứ?”
“Không biết chơi” Giọng của vùng phía bắc.
“Có lẽ cậu ấy chưa ăn tối.” Liu Qsing nói nhỏ với tôi.
“Tốt. Tôi cũng chưa ăn tối.” Tôi nói to với mọi người, “Tôi phải đưa cháu tôi đi ăn tối. Tôi không muốn ông anh mình trách tôi không chăm sóc cháu.”
“Được thôi. Cậu cứ đi một mình đi.”
Tôi thấy hình như chị Cheung có ý gì khi nói vậy. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi lái xe đến khách sạn Hsing Kuo. Tôi có một phòng riêng thuộc loại VIP ở đó.
Gian đồ ăn Trung Hoa ở Hsing Kuo khá rộng và sáng, trang trí đẹp, nhưng đồ ăn Cantonese không ngon lắm, dù vậy vẫn còn tốt hơn đồ ăn của Italia và Pháp.
“Cậu bao nhiêu tuổi?” Trên đường đi chúng tôi gần như không nói chuyện, tôi hỏi sau khi chúng tôi đã ngồi vào bàn ăn.
“Mười sáu, sắp mười bảy.”
“Sao cậu vào trường đại học sớm thế? Tôi nhớ tôi gần mười chín khi tôi vào đại học”
“Em đi học sớm một năm và học vượt một lớp” Câu nói mà không hề hé miệng cười, nhưng mắt thì luôn nhìn tôi khi nói. Có vẻ như cậu được nuôi dạy khá cẩn thận. Sự buồn bã trong mắt cậu làm tôi gần như mất tự chủ. Đầu óc tôi tràn ngập những ham muốn đối với cậu.
“Đã quen với Bắc Kinh chưa?” Tôi nói rất nhanh, do đó một số từ dính vào nhau.
“Dạ?” Cậu hơi đỏ mặt. Tôi nhận ra cậu có chút khó khăn trong việc nghe giọng Bắc Kinh của tôi.
Tôi cười. “Tôi cũng không thể nghe nổi khi tôi mới tới Bắc Kinh. Đặc biệt là đàn ông Bắc Kinh. Họ nói mà lưỡi cứ uốn liên tuc. Thật kinh khủng.” Tôi đã học tiếng Bắc Kinh từ Fang Jian, bạn cùng phòng với tôi hồi đại học.
Môi cậu khẽ chuyển động, chuẩn bị cười nhưng còn do dự.
Cậu ăn hết hai bát cơm rang nhưng gần như không động đến các món khác. Rõ ràng là cậu đang rất đói.
“Cậu học kiến trúc hả? Hay lắm. Trong tương lai không phải lo lắng đến tiền bạc. Tôi cũng có một vài người bạn học kiến trúc. Họ bắt đầu đi vẽ cho người ta từ năm thứ ba. Họ kiếm được nhiều tiền đến mức những người học văn học như chúng tôi lúc đó rất ghen tị.” Tôi nói với cậu sau khi chúng tôi rời nhà hàng.

“Cậu học ở trường nào?” Tôi lại hỏi
Cậu không nói gì, mắt nhìn vào cửa thang máy. Tôi hơi sốc. Có vẻ như cậu không muốn trả lời câu hỏi. Vậy liệu tất cả những điều cậu nói liệu có phải đều là sự thật không? Theo kinh nghiệm của tôi thì không.
Chúng tôi không nói gì với nhau trong thang máy. Tôi bỗng nhớ đến cô gái nông thôn mà tôi đưa đến đây sáu tháng trước. Cô không phải là một trinh nữ nhưng cũng không phải là gái bán hoa chuyên nghiệp. Bây giờ tôi khá có kinh nghiệm đối với những cô gái làng chơi nhưng lần đó là lần đầu.
Tôi bắt đầu quan sát trang phục của cậu. Một chiếc quần xanh đậm rất hợp với chiếc T-shirt trắng cổ rộng. Rất giản dị và gọn gàng, dù chiếc quần hơi ngắn và rất cũ. Tôi cũng nhận thấy cậu đang quan sát tôi, dù là hết sức kín đáo
Khi vào phòng, cậu tỏ ra thận trong hơn. Cậu đứng yên ở gần cửa.
“Cứ tự nhiên như ở nhà. Đây là căn hộ khép kín. Ở kia là phòng khách và phòng ăn, phía trong là phòng ngủ.”
Lanyu vẫn đứng ở gần cửa.
Tôi bật TV rồi đưa điều khiển cho cậu một cách uyển chuyển.
“Hãy xem TV một chút. Có rất nhiều kênh ở truyền hình cáp.” Tôi ngừng một chút và nhìn cậu “ Sao cũng được. Cậu không phải xem nếu không muốn. Tôi không ép ai làm gì bao giờ. Ăn uống, nói chuyện, kết bạn, thế nào cũng được.”
“Em.. Em sẽ xem TV”
“Cứ tự nhiên. Hôm nay tôi ở ngoài đường khá nhiều, bây giờ cần phải tắm” Tôi nói khi bước vào phòng tắm.
Tháng 7 ở Bắc Kinh ẩm và nóng kinh khủng, và ngày thì vô cùng dài. Đã chín giờ mà trời chỉ vừa mới tắt nắng. Tôi ngồi trong bồn tắm thoải mái như ngồi trên sofa và nghĩ cách làm cho cậu bạo dạn hơn.
Khi cậu trong phòng tắm, tôi gọi đồ uống. Cách này làm cho người ta uể oải nhưng sau đó sẽ nhanh chóng bốc lên đầu. Sau đó tôi bỏ một băng video X-rated và trong đầu máy. Mọi thứ đã sẵn sàng và tôi tràn đầy hy vong và mong đợi.
Cậu từ nhà tắm ra, mắc một bộ quần áo ngủ mới màu da trời nhạt ( tôi luôn có khăn tắm và quần áo ngủ mới ở đây) và tóc ướt rủ xuống trán.
“Uống một chút nhé? Để lấy tinh thần.” Tôi nói và đưa cho cậu một ly rượu.
Cậu cầm ly nhưng vẫn đứng, hình như không biết phải làm gì.
“Ngồi xuống đi”
Cậu ngồi xuống, có vẻ hơi khép nép. Một người phụ nữ phương tây xinh đẹp xuất hiện trên màn hình và bắt đầu thoát y ( You know what’s going on on the screen, don’t you? )
Cậu có vẻ hơi sợ hãi, ngồi yên không động đậy, tay nắm chặt cốc. Tôi biết đây là lần đầu tiên cậu xem loại băng này. Tôi quay ra nhìn cậu. Mặt cậu đỏ lên và hết sức căng thẳng. Tôi đặt tay lên đùi câu và vuốt nhẹ. Cả người dường như đông cứng lại.
Tôi tắt TV. Cậu nhìn tôi , có vẻ như hoang mang và ngại ngùng. Tôi gỡ khăn tắm của mình, khoe một cơ thể đẹp. Cậu nhìn tôi.Tôi vươn tới trước và từ từ gỡ nhưng chiếc khuy bộ quần áo ngủ trên người cậu. Cậu khẽ nuốt nước miếng. Cậu có cơ thể của một cậu bé đang phát triển, hơi gầy. Tôi đặt câu nằm xuống sofa. Tôi luôn nhìn vào mắt cậu và cậu cũng luôn nhìn vào mắt tôi. Tôi bắt đầu vuốt ve cơ thể cậu.
“Nói với tôi nếu cậu thấy không thoải mái”
Cậu chỉ nhìn tôi, không nói gì. Tôi biết đối với lần đầu tiên của các cô gái hay các chàng trai cần phải nhẹ nhàng, và họ sẽ không bao giờ quên được trong suốt cả cuộc đời, và sau đó tôi có thể thoải mái hơn.
Môi tôi từ từ tìm đến môi của cậu, lưỡi tôi lướt trên môi cậu. Môi cậu mím lại nhưng sau đó nhanh chóng hôn tôi. Thành thật mà nói, lúc đó cơ thể cậu không thu hút tôi lắm, nhưng sự trong trắng của cậu làm tôi rất hài lòng. Có thể đó là vì tình yêu mà tôi dành cho bản thân mình .Và điều khó quên nhất chính là ánh mắt của cậu.
Tôi hôn lên mặt và cơ thể cậu một cách nồng nhiệt.(……) Cuối cùng thì cậu cũng có cảm giác hưng phấn, mắt nhắm và thở gấp gáp. Tay cậu nắm chặt vai tôi, cậu rên lên.
Chúng tôi làm hai lần tối đó.(….)

Có thể do tác dụng của rượu, hoặc có thể vì cậu quá mệt hoặc quá trẻ, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau tôi tỉnh dậy từ sớm. Tôi đã đồng ý hẹn gặp người điều hành của công ty cho vay Chian Hsiang để bàn bạc về một khoản vay trị giá 50 triệu dollar. Tôi không đánh thức Lanyu vì tôi thấy cậu đang ngủ rất say. Tôi chỉ gọi bữa sáng cho cậu và để lại lời nhắn, nói rằng nếu cậu cần sự giúp đỡ thì hãy tìm tôi qua Liu Qsing, và cậu nên ăn sáng trước khi đi. Tôi để lại 2000 dollar, nhiều hơn 1000 dollar so với thoả thuận ban đầu. Tôi đã định để lại 3000 dollar nhưng rồi lại thôi vì tôi sợ sau này cậu sẽ đòi nhiều hơn và sẽ rất khó cho tôi khi từ chối.
Về cơ bản thì khoản nợ đó đã an toàn. Tôi đang ăn trưa thì Liu Qsing gọi điện tới.
“Sáng nay cậu ấy vẫn ngủ khi cậu đi à?”
“Đúng, có chuyện gì à?”
“Khách sạn gọi điện đến báo có 1000$ cùng với lời nhắn ở đó”
“Lời nhắn nào?”
“Cậu ấy nói cậu ấy lấy 1000$, và sẽ được xem như một khoản nợ, rằng cậu ấy sẽ trả lại khi có tiền. Cậu ấy cũng nói rằng sẽ liên lạc với cậu sau.”
Tôi suy nghĩ một chút, không biết phải nói gì.
“Được rồi. Bây giờ tôi đang bận. Chúng ta sẽ nói chuyện khi tôi về.”
Tắt điện thoại, một y nghĩ xuất hiện trong đầu tôi: sẽ có cái gì đó hơn thế giữa tôi và cậu bé này.

Pinky84
22-02-08, 12:32 AM
CHAPTER THREE :

Tse Mei là một phụ nữ công sở xinh đẹp. Cô là giám đốc marketing của một công ty liên doanh. Tôi chỉ thích hai loại phụ nữ, những cô gái vẫn còn đang đi học và những cô như Tse Mei. Tôi ghét ca sĩ và người mẫu hay những cô kiểu như vậy. Họ đòi hỏi quá nhiều nhưng lại không phải là những “người mới”, và không có tầng lớp thứ hạng. Đối với đàn ông, tôi thích kiểu người biết chơi nhạc hoặc vẽ. Hầu hết bọn họ không chuyên nghiệp, làm chỉ vì tiền hay vì nhu cầu của bản thân. Tôi chưa bao giờ thử với nam sinh viên. Thực ra là vì tìm các cậu con trai thì khó hơn tìm các cô gái, thậm chí còn khó hơn nữa đối với các cậu còn đi học. Có lẽ tôi thích loại sau hơn là vi thế.

Điều Tse Mei hấp dẫn tôi nhất không phải là ngoại hình đẹp và sự nhạy cảm; mà chính là vòng ba đầy đặn khác với những phụ nữ phuơng Đông thông thường. Tât nhiên tôi không nói với cô ấy về điều này, nếu không cô ấy sẽ cho là tôi hư hỏng. Tôi đã hẹn hò với cô ấy được 6 tháng. Chi phí cho những món quà và sở thích của cô cũng đã tốn tới tám hay chin nghìn dollar mỗi tháng.
Vẫn chưa đến tháng Mười hai nhưng lá cây đã rụng gần hết. Sáng chủ nhật đó, khi tôi vẫn đang ngủ trong chăn cùng Tse Mei thì chuông điện thoại reo. Tôi mở mắt và nhấc máy. Đó là điện của Liu Qsing.
“Anh bị làm sao mà lại gọi cho tôi sớm thế này?” Tôi càu nhàu
“Sớm? Cậu biết bây giờ là mấy giờ không? Trưa rồi.”
“Anh muốn gi?” Tôi hỏi một cách thiếu kiên nhẫn.
“Sang nay Lanyu gọi cho tôi. Cậu ấy nói mới thì xong giữa kì. Tôi đoán cậu ấy nhớ cậu” Liu Qsing nói thẳng vào vấn đề
“…”
“Cậu quên rồi à?”
“Tôi biết rồi. Anh bảo cậu ấy..”, Tôi nhìn đồng hồ, “ Hai giờ. Tôi sẽ đợi cậu ấy ở Hsiang Kuo lúc hai giờ.”
Đặt điện thoại xuống, tôi không ngủ nữa. Tôi bỗng thấy tỉnh táo. Tôi ra khỏi giường và mặc quần áo.
“Ai đấy? Anh định đi à?”Tse Mei nằm trên giường hỏi.
“Không có gì. Công việc thôi. Nhưng anh phải đi”
Tse Mei không hỏi nữa. Cô biết rất rõ vị trí của mình.

Khoảng hai giờ, sảnh nhà hàng Hsiang Kuo rất vắng, chỉ có vài bàn có người đang ngồi nói chuyện. Gần hai giờ hai mươi, Lanyu đến. Trông câu hơi khác so với lần trước.

Cậu nhìn quanh, tôi vẫy tay khi cậu nhìn đến chỗ tôi. Cậu nhìn thấy tôi.
“Xin lỗi em đến muộn.” Cậu nói mà không giải thích lí do.
“Em đến đây bằng gì?”
“Bằng xe buýt” Khẩu ngữ của cậu đã tiến bộ rất nhiều.
“Em vẫn chưa quen với Bắc Kinh lắm nên bắt nhầm xe buýt.” Cậu nói them

Tôi nhìn cậu khi cậu nói. Thật ngạc nhiên. Mới chỉ không gặp bốn hay năm tháng mà cậu đã cao hơn lên. Trông cậu không gày và đen như trước. Đặc biệt trông mặt câu rất khác.Nó không căng thẳng và buồn bã nữa. Dù cậu không cười tôi vẫn thấy cậu hơi tủm tỉm. Chỉ có đôi mắt là không thay đổi: vẫn u buồn như thế
“Từ bây giờ hãy đi taxi nhé. Nếu có thời gian tôi sẽ đến đón
Cậu không nói gì.
“Em có thích trường mình không?”
“Thật khủng khiếp. Toàn những người vốn đứng đầu thế mà bây giờ ai cũng có thể đứng chót. Tất cả mọi người đều ngấm ngầm cạnh tranh.” Cậu vừa nói vừa cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu cười như vậy. Rất rạng rỡ và rất ngọt ngào.
“Đùng cố quá sức. Chỉ cần không bị tụt lại phía sau quá xa là được. Thế căn tin thì thế nào? Em ăn được chứ?” Tôi có tài làm cho mọi người cảm thấy tôi đang quan tâm và thành thật với họ. Đó là lý do vì sao tôi có nhiều bạn bè và người tình.
“Đồ ăn rất tuyêt. Toàn món phương bắc. Món rán rất ngon. Nhưng mì thì không ngon lắm.”
“Ha”, tôi cười, ” vậy thì đừng mua mì ở đó. “Có lần trong bữa trưa anh ăn mì và đã phải vào nhà vệ sinh năm lần. Và lại đói khi chưa đến hai giờ. Thành thật mà nói, anh đã ăn thử đồ ăn ở rất nhiều trường đại học. Đồ ăn trường Đại học Phương Bắc là ngon nhất và dở nhất là của trường Đại học Trung Hoa.”
“Em học ở Đại học Trung Hoa.” Cậu nói một cách khá tự hào. Qua những biểu cảm trên mặt, điêù đó có vẻ là thật. Tôi cảm thấy hơi sốc. Thế tức là tất cả những điều cậu nói với tôi đều là sự thật? Cậu đúng thật là một sinh viên đại học, và là một sinh viên giỏi? Tôi vẫn còn đang băn khoăn nghi ngại khi chúng tôi vào phòng. Tôi bỗng nhớ ra vài điều cần phải hỏi,
“Em đi từ đâu đến? Em đã ăn chưa?”
“Chưa.” Cậu nói hơi ngượng ngịu, “Sáng nay em phải đi làm gia sư. Em sợ sẽ bị muộn nên đi thẳng đến đây”
Tôi không biết vì sao nhưng cậu chưa bao giờ ngừng làm cho tôi cảm thấy ngạc nhiên.
Lần này là cả một sự đam mê. Chúng tôi không ngừng nhìn nhau khi ăn. Nếu cậu là một cô gái, tôi sẽ ôm lấy ngay lập tức, tại đó. Chúng tôi kết thúc bữa ăn một cách nhanh chóng và không thể đợi đến khi vào phòng ngủ. Cả hai đều thấy hưng phấn. Tôi gỡ bỏ quần áo của cậu trong khi cằn nhằn:
“Lâu lắm rồi em mới tìm anh. Anh chết vì nhớ em mất.”
“Em mới bắt đầu vào học nên rất bận. Em đã định gọi điện cho anh nhưng em lại sợ…” giọng cậu run rẩy.
Sự đam mê gần như điên loạn của hai người cùng giới khi thăng hoa không giống với cảm giác giữa hai người khác giới. Một lần đưa tay nữa của tôi và trên người cậu không còn một mảnh vải. Làn da mát rượi và mềm mại. Vai rộng và hông nhỏ, giống như một hình tam giác hoàn hảo. Chúng tôi hôn và vuốt ve nhau. Tôi đưa tay vào bên trong, người cậu cứng lại nhưng cậu không phản đối. Tôi hôn cậu và đưa tay vào sâu hơn nữa, cậu đột ngột đẩy ra và kết thúc nụ hôn. Tôi nhìn cậu. Vẻ u buồn lại hiện lên trên gương mặt cậu. Tôi lại bắt đầu hôn và thì thầm vào tai cậu:
“Anh thật sự thích em và anh sẽ chỉ làm những gì mà em sẵn sàng.”
Câu nói đó đã có tác động kì diệu. Cậu lại có thể tiếp tục một cách hăng say hơn.
Chúng tôi đi tắm rồi lại nằm xuống bên nhau. Lần này cậu không ngủ ngay. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Tôi bảo cậu đừng gọi tôi là ‘ngài Chan’ nữa mà hãy gọi tên tôi Han-tung. Tôi kể cho cậu đôi chút về bản thân mình và dường như cậu lắng nghe một cách thích thú và hạnh phúc. Tôi thấy lẽ ra mình nên nói những điều này cho cậu từ trước.
“Số phận đã cho chúng ta được gặp nhau. Anh thấy hơi tiếc vì em vẫn còn quá trẻ. Ở phương tây việc này khá bình thường nhưng ở đây lại là điều gì đó tội lỗi. Nhân đây, chúng ta cần hết sức cẩn thận. Chuyện giữ hai người, không nhất thiết phải cho người khác biết. Và nữa, chuyện này là do cả hai bên hoàn toàn tự nguyện. Nêu chúng ta muốn, chúng ta có thể ở bên nhau. Nếu em cảm thấy không ổn, em có thể quên nó đi.”
Cậu lắng nghe một cách nghiêm túc và không nói gì.
“Thực ra khi đã quá thân thiết người ta thường cảm thấy ngượng ngùng khi chơi trò chơi này.” Tôi cười. Đây là một câu nói nhằm giải toả. Cậu giống như những cô gái trẻ và tôi e là cậu sẽ thấy việc này quá nghiêm trọng.
Sau hôm đó, chúng tôi gặp nhau thêm hai lần nữa, đều là những phút giây tuyệt vời tràn đầy cảm xúc. Tôi thật sự không muốn ép cậu. Việc này chỉ hoàn hảo khi cả hai bên đều cảm thấy thoải mái, va tôi là một người kiên nhẫn. Cậu không bao giờ nói chuyện với tôi về tiền bạc, và cũng không nói gì về bản thân, và tôi không hỏi. Liu Qsing đã thay tôi hỏi xem cậu có còn tiền không. Cậu nói cậu không gặp phải rắc rối nào trong kì này. Cậu được nhận học bổng và có hai chỗ làm gia sư và thế là đủ.
Cậu thực sự có một vẻ đẹp tự nhiên, cậu cao hơn, và trở nên duyên dáng và quyến rũ hơn. Ngoại trừ vấn đề trang phục, thậm chí chúng không đạt tới những chuẩn mực của một thanh niên Bắc Kinh trung bình thời đó.Tôi bảo Siao Min ( người tình chính thức của tôi) mua mười bộ trang phục hợp thời trang dành cho các cậu bé lứa tuổi đó ở HongKong; vào thời ấy, Bắc Kinh chưa có những cửa hàng chuyên bán đồ ngoại.
Hôm đó, sau khi đã xong, tôi chỉ vào một cái túi to ở trong tủ trên lối vào và bảo cậu những quần áo trong đó là dành cho cậu. Cậu chỉ nói “Ồ”, thậm chí cả không nói cả “Cảm ơn”. Sáng hôm sau cậu dậy vào lúc sáu giờ và đi, cậu bảo lớp học bắt đầu lúc tám giờ. Tôi đề nghị đưa cậu đi nhưng cậu từ chối và nói rằng đi xe buýt cũng nhanh rồi. Tôi bảo cậu cầm đống đồ đi. Cậu lưỡng lự, rồi lấy một chiếc quần jean và một chiếc áo khoác, mặc vào rồi nói những chiếc còn lại cứ để đây phòng khi cần đến. Sau khi cậu đi , tôi không ngủ nữa mà đến thẳng văn phòng của mình, bảo thư kí và Liu Qsing từ giờ trở đi, bất cứ khi nào Lanyu gọi đến tìm tôi thì hãy bảo cậu ta tôi không có ở đó. Tôi thấy mừng vì đã không cho cậu số di động của mình.
Tháng Mười hai, tôi phải đi có công việc ở Czechoslovakia. Tôi không muốn đi vì tôi ghét bay; nhưng tôi vẫn đi, cái chính là vì Băc Kinh là tôi thấy buồn chán. Tôi đã chia tay với Tse Mei. Vòng ba của cô chỉ là ý thích khi tôi còn nhỏ, giờ đây, khi tôi đã có những gì mình muốn, chỉ nhìn thấy thôi cũng làm cho tôi phát chán.

Dù Tse Mei không phải kiểu người hay lằng nhằng, điều đó chỉ khiến việc chia tay trở nên khó khăn hơn. Tôi ở Czechoslovakia sáu ngày , kí hợp đồng, và giải quyết rắc rối do việc giữ hàng của khách hàng. Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi định ở lại chơi vài ngày nhưng lại dợ không nơi đó không sạch sẽ. Tôi chú ý rất nhiều về việc này. Sau cung tôi quyết định bảo những người cùng đi về trước còn tôi đi HongKong chơi một mình. Tận giữa tháng Một tôi mới quay về Bắc Kinh. Tôi vẫn chưa quên câu chuyện về Lanyu và cũng không ai nhắc đên chuyện đó. Tết Nguyên Đán năm đó tôi về muộn bất thường. Cuối tháng Một, mọi người trong công ty đã sẵn sàng đón chờ năm mới.

Hàng ngày nhìn nhưng sinh viên và công nhân mang theo những chiếc vali nhỏ, vai đeo những chiếc ba lô lớn đi ra sân ga chuẩn bị cho chuyến đi dài ngày về quê, tôi nghĩ chắc Lanyu cũng đã về quê để đón năm mới cùng gia đình

CHAPTER FOUR :

“Tôi mới thấy Lanyu.” Liu Qsing nói một cách thong thả sau khi kể về công việc của công ty.

“Ở đâu?” Tim tôi ngừng lại một nhịp.

“Cậu biết Liu Hai-quo đã mở một công ty trên một con phố ở khu North Village chư? Cậu bé đang làm ở đó.”

“Lạ nhỉ. Cậu ta không về quê đón năm mới với gia đình sao? Cậu ta nhìn thấy anh chứ?”
“Không . Có vẻ như cậu ấy đang bận bịu với việc bê đồ.”
“Thời gian qua cậu ấy có gọi tới không?”
“F*ck, cậu ấy gọi đến ít nhất 20 lần.”
Cậu ấy nói gì?” tôi vừa nói vừa cười ngặt nghẽo, đến mức trào cả nước mắt.
“Chỉ nói là cậu ấy muốn nói chuyện với cậu. Thế thôi.” Liu Qsing cũng cười khi thấy tôi cười như vậy. “Cậu đã chơi đùa với cậu ấy và tôi nghĩ rằng cậu đã chán cậu ấy.”
“Tôi sẽ đi gặp cậu ấy. Trêu trọc cậu ấy thêm chút nữa.” Tôi cười lớn hơn. Tôi không nói với Liu Qsing vì sao tôi muốn thử cậu. Thực tế là bản thân tôi cũng không biết vì sao.
Liu Hai-kuo đang bận. Hắn đang bận bịu với việc di chuyển những chiếc thùng và gom những phụ kiện máy móc mà chỉ Chúa mới biết hắn kiếm được từ đâu. Tôi không buồn chào hắn. Vừa bước vào tôi đã đưa mắt nhìn quanh.

“Thưa, ông muốn mua hàng ạ?” Một người đàn ông trẻ tuổi đến gần vồn vã hỏi.
“Chỉ xem thôi. Tôi có việc cần bàn với chủ của anh.”
Biết tôi không phải một người khách bình thường, người đó thôi không dám làm phiền tôi nữa.
“Này, maỳ phải cẩn thận chứ. Mày định mang cái đó đi đâu vậy? Có biết làm việc không hả?” Một giọng Bắc Kinh đang quát mắng.
“Ông chủ bảo chúng tôi để đây.” Người trả lời là Lanyu. Cậu không to tiếng nhưng nói rõ ràng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu đáp trả người khác.
“Cứ để nó đấy. Rồi mang những cái thùng này ra đằng kia.” Liu Hai-kuo đề nghị.
“Thằng ngu.” Tôi nghe thấy cái giọng đầu gấu lúc nãy lầm bầm.
Lanyu liếc hắn, không nói gì rồi bắt đầu di chuyển đống thùng. Rồi cậu nhìn thấy tôi. Cậu sững sờ trong giây lát rồi mỉm cười.
“Hai đứa mở những cái thùng này nhanh lên. Chúng ta không có nhà kho để chất những thứ đó đâu.” Liu Hai-kuo yêu cầu Lanyu và một cậu bé khác với vẻ thiếu kiên nhẫn. Rồi hắn quay người và thấy tôi đứng đó.
“Ồ, anh Han, ngon gió nào mang anh đến đây vậy? Thật là rồng đến nhà tôm.” Một nụ cười được vẽ ra trên khuôn mặt Liu Hai-kuo.
“Có chút việc đây, có muốn có không?” Tôi nói với Liu Hai-kuo mà mắt không rời Lanyu. Cậu đang tất bật với công việc nhưng mắt luôn hướng về phía tôi, khuôn mặt đầy cảm xúc.
Tôi nói với Liu Hai-kuo một lát rồi từ biệt, chuẩn bị ra về. Tôi chắc hắn băn khoăn về lý do vì sao tôi lại đến chỗ hắn. Thật đáng buồn cười. Trước khi ra cửa, tôi nhìn Lanyu rồi chỉ ra phía chiếc BMW màu xanh đậm của mình đậu phía bên kia đường.
Khoảng mười phút sau, Lanyu chạy đến rồi nhanh chóng leo lên xe.
“Em đã lo là anh sẽ đi mất.” Cậu thở không ra hơi.
“Anh qua đây có chút việc. Bây giờ thì rỗi rồi.” Tôi không dám tin vào bản thân khi nghe những gì mình đang nói. Rồi tôi hỏi
“Em làm ở đây à? Sao không về nhà đón năm mới?”
“Em và một người bạn không về. Quê cậu ấy ở Nanhai, không có đủ thời gian để về, vì thế cậu ấy ở lại.”
Chúng tôi giữ yên lặng trong phút chốc . Tôi lại phá vỡ sự yên lặng và đổi chủ đề “ Em xin phép ông chủ ra ngoài à?”
“Em xin ông ấy vài phút nhưng ông ấy không cho. Em nói đây là việc khẩn nhưng ông ấy mắng em. Vì thế em nói em thôi việc rồi chạy ra đây.” Cậu vừa nói vừa cười một cách hạnh phúc. Tôi cũng cười. Cậu lại tiếp: “ Người Bắc Kinh thật khó tính. Và tất cả bọn họ đều đáng ghét, đặc biệt là hai gã ở ngoài cửa.”
“Em có gộp cả anh vào không đấy? Anh cũng là người Bắc Kinh đấy.” Tôi cười lớn hơn.
“Em nhớ là anh nói anh là người vùng khác đến đây học đại hoc.” Cậu nói một cách nghiêm túc.
Tôi chợt nhớ đến câu “ Không được nói dối trẻ con.” Tôi cười thành tiếng và không nói gì.
Lanyu kêu to lên khi tôi lái xe đi quá khỏi North Village một dãy nhà.
“Chúng ta có thể ghé qua trường em được không? Em muốn thay quần áo. Bộ này là quần áo đi làm, đã bẩn rồi.”
Cậu đang mặc một bộ quần áo cotton rẻ tiền, và đúng là rất bẩn.
“Chỉ có một cổng ở phía nam cho ô to vào thôi. Anh biết đường chưa?” Cậu hỏi
“Trường ĐH phương Bắc và ĐH Trung Hoa là hàng xóm. Anh đã đi đi lại lại khu đó trong bốn năm, sao lại không biết đường được.”
Khuôn viên trường ĐH phương Băc rất rộng, dù không đẹp bằn ĐH Trung Hoa. Xe dừng lại ở dãy nhà số tám và cậu nhanh chong chạy vào đó. Tôi thấy hơi bối rối: Cậu thật sự học ở đây. Cậu nói dối không nhiều. Khi không không muốn cho tôi biết về một điều gì đó, cậu chỉ im lặng. Sự thật thà của cậu thật khó kiếm được trong thời buổi này. Nghĩ về sự đối lập của bản thân tôi, chín mươi lăm phần trăm những gì tôi nói không phải là sự thật.. Thế thì sao? Tất cả các doanh nhân đều không trung thực.
Lúc đi ra, trông cậu rất khác. Quần jeans rộng rất hơp với áo khoác màu xanh xám không đóng cúc. Cổ màu nâu và tay áo kéo lên. Đó chính là bộ mà cậu đã cầm theo trong lần gặp trước. Cậu vừa mới rửa mặt. Lông mày và trán vẫn còn ướt. Tôi nắm chặt vô lăng. Tôi đang cố gắng kiềm chế bản thân.
“Em không thể mặc thế này ở trong trường, nó nổi quá. Vài sinh viên nước ngài đã bắt chuyện với em bằng tiêng Nhât.” Cậu nói với vẻ hơi ngượng ngùng nhưng không giấu sự tự hào.
Chúng tôi lại hôn nhau một cách say đắm như lúc trước(…) Sau cùng, Lanyu nằm trên gường và xem bộ phim X-rated gay mà tôi mang về từ Mỹ. Tôi đưa cho cậu một ly rượu. Cậu ngước mắt nhìn tôi rồi hỏi,
“Anh tức vì chuyện quần áo hôm trước à?”
“Em nghĩ anh là mấy cô gái học trung học hay sao mà lại bực tức vì những chuyện không đâu như thế?” Tôi cười để xoa dịu
“Em không có ý gì đâu. Em chỉ sợ là anh sẽ cho rằng em đến với anh là vì tiền.”
“Anh chưa bao giờ nghĩ thế.” Cậu trong sáng quá, tôi không biết phải nói gì hơn.
Cậu lại tiếp tực xem TV, vẫn nằm nghiêng. Tôi vặn nhỏ hết cỡ chiếc đèn ngủ, ôm cậu từ phía sau và cố gắng nằm nghiêng song song với cậu. Tay tôi bắt đầu vuốt ve vai và ngực cậu. Cậu đã khoẻ mạnh và quyến rũ hơn. (…) Tay tôi đã ở bên trong, tôi từ từ di chuyển nó và ghé sát vào tai cậu hỏi:
“Có đau không?”
Cậu gật đầu. Tôi không thể nhìn thấy mặt cậu. Tôi dừng lại và lấy ra một ít kem đã được chuẩn bị từ trước và bôi lên người mình (…)
Tôi không thể không thốt lên:
“Mỗi ngày anh đều nghĩ về em. Anh nhớ em chết đi được, nhớ chết đi được.”
Đó là lần đầu tiên sau khi kết thúc chúng tôi không tắm, cứ để nguyên mọi thứ như vậy. Tôi lại nằm xuống như bình thường, ôm lấy cậu và vuốt ve như đối xử với một cô gái.
“Đau lắm không?” Tôi hỏi một cách dịu dàng.
“Một chút.” Cậu nói rồi nằm quay lưng lại phía tôi, tỏ ra muốn ngủ.
“Nếu em không thích, mình sẽ không làm như vậy nữa.”
“Cũng khá hay. Ngủ đi.” Cậu tắt đèn.
Tôi khá chắc chắn rằng cậu không thích như thế. Cậu thấy bị tổn thương, bị đối sử giống như một cô gái. Cũng có thể vì khó hơn. Đây chỉ là một cách bình thường. Cậu không hiểu điều đó sao?

Cậu bé này quá đơn giản, quá ít lời và quá khép kín.
Nhân viên công ty đều hết cảm hứng với công vệc vào những ngày trước Têt Nguyên Đán một ngay, và tôi, với cương vị là người chủ cũng không thể để tâm vào công việc được nữa. Lanyu ở cạnh tôi gần như mỗi ngày. Không phải lúc nào tôi cũng đến khách sạn với câu. Hai người đàn ông luôn dính vào nhau khó có thể tránh được khỏi sự nghi ngờ. Tôi đưa cậu đến một căn hộ rộng ở Temporary Village, nơi được trang bị hai phòng ngủ và một bếp. Cậu rất thích,cậu bảo ở đó thoải mái hơn ở khách sạn. Tôi đưa cậu đến đó khá thường xuyên. Vào thời điểm đó, ở Bắc Kinh không có nhiều chỗ để đi lắm, trừ khách sạn, karaoke, bowling, tắm hơi và đi bơi. Tôi có một ý nghĩ đen tối: tôi nghĩ rằng nếu cậu biết tận hưởng cuộc sống, cậu sẽ bớt kiêu hãnh đi (?????)
Cậu vẫn giữ hai chỗ làm thêm bán thời gian, đó là làm gia sư. Cậu nói đó là con của giáo viên ở trường, là ưu tiên hàng đầu và không nên bỏ chúng. Tôi không đồng ý cho cậu tìm thêm việc khác nhưng câu không nói gì.Cậu đang nghĩ gì? Làm sao để trang trải cho kì học tới chăng?
Hai ngày trước năm mới, tiếng pháo nổ ở khắc nơi. Cậu phải về để dạy kèm cho một học sinh trung học, đứa học sinh thứ ba mà cậu dạy, và quay lại muộn. Cậu bảo phải đi đến một bưu điện ở xa để goi điện thoại về nhà. Đông qúa nên cậu phải chờ lâu. Tôi bảo cậu có thể gọi điện thại đường dài từ bằng điện thoại ở trong căn hộ, ở khách sạn hoặc bằng di động của tôi.
“Anh thấy em giống như là Tôn Ngộ Không, được sinh ra từ đá.” Tôi tò mò muốn biết về gia đình cậu.
Cậu cười một cách thản nhiên, “Mẹ em mất vài năm trước. Em không muốn về nhà. Và người đàn bà mà bố em tái giá cũng không muốn em quay về.”
“Bố em thì sao?” Tôi muốn biết nhiều hơn nữa.
“Tốt. Cả gia đình đều tốt. Em có một người em gái mới ba tuổi…” Và nỗi buồn lại hiện lên trong mắt cậu, một cách mạnh mẽ. Dường như cậu đang nhớ về một chuyện gì đó, nhưng câu không nói gì nữa.
Trong đêm giao thừa, cậu đến nhà tôi theo lời mời của tôi. Rất hiếm khi như vậy, và tôi rất thông cảm với câu. Mọi người trong nhà khá thân thiện với cậu, đặc biệt là mẹ tôi. Bà luôn là người thân thiện và thoải mái. Tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Ngược lại, hai em gái tôi giống bố tôi, đạo đức giả và lạnh lùng. Sau đó Lanyu nói với tôi cậu rất ngạc nhiên khi thấy một gia đình ở tầng lớp cao như chúng tôi lại vui vẻ và dễ gần đến thế. Tôi bảo cậu sở dĩ nó như vậy vì bố tôi đã không còn quyền lực nữa. Nhưng cậu nói tôi nên hài lòng với những gì mình có.
Đến nửa đêm, pháo nổ rộn ràng khắp nơi. Tôi nhìn em gái út, Lanyu, và chồng cửa đứa em kia cùng nhau đốt pháo, và nghĩ: nếu mọi người biết chuyện giữa tôi và Lanyu, họ sẽ giết tôi mất.

Pinky84
22-02-08, 12:35 AM
CHAPTER FIVE:

Năm ấy, xuân vừa về đã có nhiều chuyện tốt lành. Đầu tiên, trên kinh doanh, tôi đã lời được cả đống tiền. Lại cũng kết thân được với 1 VIP. Sau này, làm ăn chung với hắn sẽ không phải lo lắng gì nữa. Tôi cũng có 'bạn' mới. Là tay trống trong một ban nhạc. Năm học mới đã bắt đầu từ lâu, Lanyu lại bận tối mắt. Hai tuần mới đến tìm tôi một lần.
Vài ngày trứơc khi nhập học, tôi trao cho Lanyu một tài khoản trị giá 20.000 NDT. Em mở ra xem qua và nói:
_1.000 lần trước vẫn còn dư 600 đấy !
_Em tằn tiện thế làm gì ? Đáng xài thì xài chứ !
Tôi ngừng một chút. "Xem như anh cho em vay. Khi nào tốt nghiệp ra trường, đi làm trả lại cho anh. Nhưng tính lãi cao lắm nhá !" -Tôi đùa-. Nhìn em tiếp nhận với vẻ không thiết tha cho lắm. "Mẹ kiếp !! Đúng là tâm thần !!". Tôi rủa thầm.
Tay trống ấy tên Cheung Chian. Vẻ ngoài được thôi nhưng 'công phu' trên giường đúng là tuyệt đỉnh. Cậu ta rất dễ chịu, ngay cả khi tôi có những yêu cầu vô lý cậu ta cũng chấp nhận tuốt. Trước khi quan hệ, cậu thích trang điểm nhẹ lên mặt. Nhất là thêm tí phấn tím lên đuôi mắt.
Tôi không thích lắm. Tôi ưa đàn ông vì đó là đàn ông, thích đàn bà vì là đàn bà.Nhưng Cheung Chian quả không khiến người khác phiền lòng. Cậu ta cũng thích làm trong ánh đèn mờ mờ, cậu có hai tính cách.
Khi làm chuyện ấy, cậu ta rất nồng nàn. Nhìn tôi với ánh mắt mời mọc, bắt đầu dùng lưỡi 'đi-du-lịch' khắp người tôi. Khi ấy, cậu ta như một hồ nước mặc sức cho tôi vẫy vùng. (...)
Có lúc, cậu ta cuồng nhiệt y như một kẻ điên !!
Chúng tôi không ngừng thay đổi tư thế. (....) Cái kiểu 'có đi mà không có lại' của tôi chả biết làm buồn lòng hết bao nhiêu 'bạn' rồi. Nhưng may thay Cheung Chian không câu nệ, cậu ta càng thích hơn. (....)
Lúc ấy, tôi có cảm giác rất hả hê. Tôi rất thích ngắm bộ dạng của Cheung Chian khi cậu ta lên đến cực điểm. Cậu ta chăng bao giờ kiềm chế bản thân. Cắn xé, rên lên, mồ hôi đầm đìa, tay nắm chặt lấy bộ phận trên cơ thể. "Để em chết đi ! Làm đến khi em chết thì thôi !! Ah..." Đó là câu cậu hay nói nhất. Nếu tay cậu đang nắm được chỗ nào trên người tôi, cậu ta sẽ bấu chặt đến nỗi tóe máu cho đến khi nào thõa mãn mới thôi. Sáng hôm sau, tôi lơ ngơ thức giấc.. nhìn Cheung Chian đang hôn lên ngực mình. Khắp thân tôi đều là dấu son cậu ta để lại tối qua. Cậu đặc biệt thích tô một lớp son đậm lên miệng rồi hôn khắp cơ thể tôi.
"Em đúng là cái đồ biến thái !" -Tôi thở ra- Ngay lập tức, cậu ta đổ vào lòng tôi một cách nũng nịu. Cheung Chian nói rằng làm với tôi là tuyệt nhất. Đánh trống cũng hay hơn. Lại còn bảo rằng những kẻ chơi nhạc không thưởng thức trò này sẽ chẳng sáng tác được tác phẩm nào cho ra hồn !!
"Vớ vẩn !!" Tôi cười thầm trong bụng.
Đến cuối tháng tư, có mấy hôm tôi muốn tìm Lanyu. Không chịu được. Tôi call đến ký túc xá của em. Năm phút sau em mới nghe máy. Nhưng em nói sắp phải thi rồi, thứ bảy tuần sau sẽ đến tìm tôi. Tôi hơi thất vọng, tôi không quen bị người khác từ chối.
_Tư thế này hay ho quá ! Tối nay chúng ta thử xem sao !!
Cheung Chian chỉ tay lên màn hình TV và nó (...) Đúng là cái tư thế chả dễ tẹo nào. "Em xem qua bộ trống đấy rồi. Xịn lắm !! Nhập từ Tây Đức." Cậu ta lại tiếp tục. Lần này, cậu muốn tôi mua dàn trống gì đấy, những 4.000 dollar. Cheung Chain đòi hỏi nhiều thứ lắm rồi. Tôi còn chưa đáp ứng vụ cậu muốn một chiếc xe.
Có tiếng chuông cửa. Chắc là họ mang bữa tối đến. Cheung Chian đã gọi hai phần đồ Tây. Cậu ta thế nào ấy, chỉ ăn mỗi món Tây. Mà cũng cóc hiểu có biết thưởng thức không ??? Cậu khoác áo vào và đi ra cửa một cách oai vệ.
_Tôi tìm Chan Han Dong !
Là giọng của Lanyu. "F*** !!" . Tim tôi đập mạnh. Mặc nhanh áo vào rồi mau chóng phóng ra cửa. Lanyu nhìn tôi chằm chặp nhưng không tức giận. Trông em như trời trồng tại chỗ. Cheung Chian ngó Lanyu với ánh nhìn dành cho kẻ thù và khinh khi. Cậu ta quay đầu, khẽ nhếch mép nhìn tôi rồi quay về phòng ngũ.
Tôi muốn đẩy Lanyu ra ngoài, đóng cửa xong mới nói chuyện. Nhưng cũng không muốn mất thể diện quá. Em vẫn đứng ngay cửa, còn tôi trong nhà.
_Sao em đến mà không báo trước gì cả vậy ? -Tôi giống như đang 'giáo huấn' em.
_Em nói khi khi kết thúc kì thi vào thứ bảy, em sẽ đến. -Em nói từng câu từng chữ-
_Nhưng em cũng nên call cho anh một tiếng chứ !!
Tôi đã quên béng chuyện này. Nhưng nghe như thể .. là lỗi của em.
_Em không nghĩ là anh....bận ! Vậy em về trường đây !
Em lữơng lự vài giây rồi quay lưng đi thẳng. Tôi muốn kéo em lại để nói chuyện thêm nhưng cuối cùng.. tôi không làm gì cả. Tối đó, tôi chẳng thể nào có hứng được. Cheung Chian chế giễu tôi không biết sắp xếp cho hợp lý gì hết.
Yên lặng suốt một tháng, tôi đã rất muốn tìm Lanyu. Nhưng vẫn kiềm lại được. Tôi không có Liu Qsing giúp đỡ. Chẳng hiểu vì sao nhưng tôi không muốn người khác nhúng tay vào việc này. Cũng may, Lanyu gọi cho tôi trước.
"Em có khỏe không ?"-Tôi nhất định phải nhân cơ hội này, kéo em về bên tôi- "Vẫn ổn " -Em đã nói được giọng Bắc Kinh- "Cơ thể vẫn tốt chứ ?" .."uhu".. "Có nhiều bài tập lắm không ?" ..."Không nhiều lắm" .. "Anh vẫn luôn quan tâm đến em.." -Đây là lới nói thật lòng nhưng tôi cố ý cho em nghe- "....."
"Sắp nghĩ hè chưa ? " .. "Sắp rồi !" Tôi thấy phải có tiến triển. Không thể chỉ như vậy là xong. Tôi đi đến đóng kín cửa văn phòng, nói bằng giọng trầm. "Anh nhớ em lắm ! Anh chưa bao giờ có cảm giác thế này. Chưa bao giờ như vậy .. Em có thể sẽ ghét anh ... nhưng anh ... " -Tôi thở dài- "Làm bạn cũng tốt.. Em ở Bắc Kinh cũng không có gia đình. Anh cũng đã từng đưa em về nhà. Xem em như em trai.." Tôi nói bằng giọng không có vẻ gì là khoa trương hết.
Em vẫn im lặng nhưng không bỏ máy.Tôi lại tiếp "Anh bây giờ sống ở Temporary Village có một mình thôi" .. đấy là lời nói dối. Tôi bảo rằng tôi sẽ về đấy lúc 6.PM. Em vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ bảo có bạn cần dùng điện thoại và cúp máy. Tôi không chắc em có đến hay không, tốt nhất cứ về đấy trước đã.
Chưa đầy 7.PM Lanyu đã đến. Y như lúc đầu tôi gặp em, lo âu .. ưu sầu. Em vào nhà, ngồi lên sofa. Chúng tôi đều cảm thấy ngại. Tôi tìm cách khiến em thoải mái hơn nhưng vẫn cứ ngồi yên như hâm. Em chợt đưa tay sang nắm lấy tay tôi. Em không nhìn tôi, bắt đầu tập trung tinh thần để ... gở bõ quần áo tôi.
Bất ngờ quá, tôi không phản ứng được gì. Cởi bỏ trang phục tôi xong, em lặng lẽ hôn lên người tôi, rồi ngẩn đầu nhìn tôi. Ánh mắt đầy sự mong đợi, lại như muốn hỏi tôi điều gì đó. Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi vùng dậy ôm cứng lấy em, hôn như điên lên môi em. Chưa bao giờ tôi hôn ai kích động như thế. Trước mắt tôi .. cơ hồ ... một màu đen thăm thẳm.....
Hôn nhau rất lâu, đến khi cả hai gần như ngạt thở. Tôi cũng bắt đầu hôn lên từng phần cơ thể em, có mùi hương dùi dụi của xà phòng và mùi đặc trưng của các cậu bé. Tôi muốn vuốt ve em bằng tay nhưng nó đang vung vẫy hết sức dữ dội, chỉ có thể chộp lấy vai em một cách thô bạo. (...) Em nhắm nghiền mắt, yên lặng chìm trong đê mê. Tôi ngừng lại, với tay nâng cằm em. Em mở mắt, nhìn tôi với ánh mắt đam mê nhưng cũng mang theo sự bất an. Toàn thân tôi, máu đang hừng hực trong huyết quãn. (...) "Han Dong !!" Em đột nhiên gọi tên tôi bằng giọng trầm. Tôi vội hướng miệng đi chỗ khác. (...)
Tôi cũng không nghĩ em sẽ như thế. Quan hệ với Cheung Chian và Lanyu đều rất cuồng nhiệt. Nhưng có sự khác biệt... Với Cheung Chian, tôi chỉ làm theo cảm xúc. Còn với Lanyu là từ trong tiềm thức của tôi.
Tối đó, sau khi xong. Lanyu nói mệt và muốn ngũ trước. Tôi mới chú ý đến vẻ mặt có phần tiều tụy của em. Đây không phải khuôn mặt mà một cậu bé 17, 18 tuổi nên có. Lúc sắp ngủ, em còn lơ ngơ đùa rằng.. em bây giờ làm ngừơi không được mà làm ma cũng không xong. Phút chốc ... lòng tôi nặng trĩu ...
Sáng hôm sau, tôi không đến công ty. Lanyu cũng nghĩ học.
Lần đầu, chúng tôi cãi nhau !!
_Anh đã nói rõ còn gì !! Đây chỉ là một trò chơi. Em đừng tưởng thật quá !
_Anh không tưởng thật chuyện gì ?? -Em không lớn tiếng nhưng rõ ràng là đã bị đâm trúng huyệt-
_Anh vẫn nói như thế ! Nếu thấy thoải mái thì tiếp tục. Không thì thôi !! -Tôi đổi đề tài. Đó là uy hiếp ! Tôi đã nắm được nhược điểm của em-
_Anh không xem em như .... -Có vẻ em đang cố tìm xem từ nào thích hợp-
_Anh xem em là bạn, là em trai. Anh nhắc lại, đừng có đàn bà quá như thế !
Nghi ngờ cái quái gì kia chứ ?!!
Cả ngày hôm ấy, tâm trạng tôi thật tồi tệ. Lanyu quay về trường học. Tôi nghĩ, Lanyu dựa vào đâu mà yêu cầu tôi ? Em là gì chứ ? Chỉ là một thằng nhóc !
Cuộc sống hiện nay của em còn cần đến tôi lo.
Tôi không muốn đến công ty. Chẳng thà rủ bạn bè đi Karaoke, uống rượu. Còn tìm thêm hai cô bé sau đó lao vào sát phạt. Thắng được hơn 4.000$. Chơi suốt đến tận 3.AM mới tàn cuộc. Tôi vui lắm. Quên sạch chuyện ban sáng. Tôi vẫn hẹn hò với Lanyu. Có khi cuồng nhiệt đến mức không biết trời đất là gì. Chúng tôi chỉ ở Temporary Village, em không nhắc đến chuyện hôm trước.Chúng tôi hết mình làm chuỵên ấy, có khi tôi muốn từ phía sau, em cũng không cự tuyệt.
Tôi thấy đàn bà và đàn ông khác nhau nhất ở điểm này. Phụ nữ quan hệ với bạn vì bạn tài hoa, giàu có hay tin cậy vào bạn. Tình dục dừơng như là thứ họ biếu cho cánh đàn ông hưởng thụ. Tuy nhiên, đàn ông quan hệ chỉ vì quan hệ, vì nhu cầu tự nhiên nhất. Thế thôi !!

CHAPTER SIX :

Một mùa hè nóng bức lại đến và đây là mùa mà công việc làm ăn tiến triển chậm chạp. Nhưng không phải đối với ngành thời trang; mùa này là mùa làm ăn. Tôi có một kế hoạch hay, đó là đưa Lanyu đi Đông Nam Á và HongKong, kết hợp giữa công việc và giải trí. Thậm chí tôi đã nói chuyện với những người ở phòng xuất nhập cảnh, họ cũng đã hứa sẽ làm hộ chiếu cho Lanyu trong vòng ba ngày mà thậm chí không cần đến xác nhận của trường. Nhưng thật đáng buồn cho tôi, cậu bảo rằng cậu tìm được một việc làm thêm trong hè ở công trường xây dựng.
Thời tiết nóng như là đang phải gánh chịu một cơn mưa lửa. Tôi không muốn ra ngoài, cả ngày chỉ ở trong phòng. Dự báo thời tiết trên đài báo rằng nhiệt độ là 38 độ nhưng thực tế phải hơn 40. Lanyu vẫn hàng ngày đi làm ở công trường, từ 10 giờ sáng đến 10 giờ đêm. Cậu bảo sắp hết hạn nên mỗi người phải làm hai ca. Da cậu chưa bao giờ trắng. Sau vài ngày làm việc ở công trường, mặt trời làm cậu trông như một người da đen. Tôi không chịu nổi điều này và chúng tôi lại xảy ra bất hoà.
“Sao em lại làm việc này? Em nghĩ là em sẽ trở thành một công nhân xây dựng à?”
“Biết thêm những điều ở công trường cũng tốt mà.”
“Em kiếm được bao nhiêu?”
“Một nghìn dollar cho hai tháng.”
“Ha! Một nghìn dollar!” Tôi móc mỉa , “Những tên điếm trong khách sạn cũng đòi ít nhất hai nghìn .” Tôi nói mà không suy nghĩ. “ Hơn nữa, đó đâu phải là công việc cho con người? Mười hai tiếng đồng hồ ở ngoài trời trong cái thời tiết nóng thế này.” Tôi thấy cậu không nói gì , và hỏi tiếp.
“Anh đã đưa cho em hai mươi nghìn. Đúng không nhỉ? Thế vẫn chưa đủ sao?”
“Em định sẽ trả lại anh khoản đó. Anh không nghĩ rằng với hai mươi nghìn đó anh có thể chơi bời với em trong vài tháng chứ? “ Cậu quá nhạy cảm.
Tôi muốn đánh cậu một cái. Sao cậu có thể ngây thơ chất phác như thế? Tôi thực sự nổi giận. “ Em muốn ăn đòn à? Em đang tự hạ thấp mình đấy.”
Cậu im lăng trong một lát, rồi ngước mắt lên nhìn tôi. “ Anh vẫn còn đi lại với rất nhiều những kẻ bán thân trong khách sạn, đúng không?”
Chúa ơi! Cậu vẫn không thể bỏ cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu. “Không phải việc của em.” Tôi nhìn cậu một cách giận dữ. Nhưng sự thật là hơn một tháng qua tôi đã không gặp Cheung Chian.
“Vậy anh cũng đừng nhúng vào việc của em.”
Vậy đó. Cậu nói cậu muốn tiếp tục làm việc ở công trường. Tôi nói vậy thì đừng có quay lại nữa.Nhưng hàng ngày cậu vẫn quay lại Temporary Village. Cậu thường về lúc gần mười một giờ khuya, trông cực kì mệt mỏi. Điều đó lại làm cho tôi thấy thích thú vì cậu không thể chống lại tôi được. Sau khi tắm gôi, tôi bắt đầu vuốt ve và quấy rối cậu. Dù rất mệt, nhưng cậu có sức trẻ và nhanh chóng bị kích thích. Nhưng sau khi bắt đầu cậu lại muốn kết thức một cách nhanh chóng. Và cậu chìm luôn vào giấc ngủ chỉ vài giây sau đó. Nhìn cậu say ngủ, tôi không thể chắc chắn là tim tôi đang đau vì cậu hay là tôi đang ghen tị với cậu.
Một hôm khi về nhà, tôi thấy một quyển sổ tiết kiệm kẹp trong một quyển sách của Lanyu. Quyển sổ trị giá $20,000 mà tôi đã đưa cho cậu. Chưa có một lần rút tiền.
“Tốt lắm, Lanyu. Em nghĩ rằng vì em không tiêu tiền của anh mà anh sẽ kính trọng em sao. Anh chưa hề chơi bời với em. Nhưng anh sẽ bắt đầu một trò chơi, miễn phí.” Tôi suy nghĩ một cách bệnh hoạn. Tôi chưa từng bao giờ phát điên lên như vậy.
Đêm đó, cậu về trước mười một giờ. Trông cậu không được ổn lắm. Có một vết thương ở ngón tay cậu được băng bó một cách cẩu thả. Cậu bảo cậu bị một miếng kính cắt vào. Tôi không nói hay làm gì cho đến khi cậu ra khỏi phòng tắm và nằm lên giường. Tôi đặt tay lên chân cậu và bắt đầu.
“Han-tung, hôm nay em mêt quá, để đến mai đi.” Cậu van xin.

“Suốt ngày hôm nay anh chỉ nghĩ về em!” Tôi phớt lờ lời cầu xin và bắt đầu hôn cậu.
Cậu nằm ngửa, nhắm mắt và để mặc tôi muốn làm gì thì làm. Tôi thấy cậu bắt đầu ngủ và lay cậu một cách thô bạo, “Dậy đi, này !Dậy, đây không phải là cách mà anh muốn.”
Cậu mở mắt và tôi hôn lên môi cậu. Cậu hôn tôi một cách miễn cưỡng. (…)
“Sao anh không làm từ phía sau?”
“Không.Anh muốn em nhìn thấy anh” Tôi trêu cậu.
Cậu tỉnh lại khá nhanh và bắt đầu vừa hôn tôi vừa cười, giống như một phụ nữ duyên dáng đáng yêu. Vài phút sau, cả hai chúng tôi cùng thoả mãn.
Nửa đêm tôi dây, đi vào nhà vện sinh. Tôi nhìn đồng hồ. Hơn hai giờ. Tôi rửa mặt, quay về giường và lật Lanyu đang say ngủ và nằm đè lên cậu. Cậu tỉnh giấc.
“Anh làm gì thế?” Câu nói líu ríu, hơi sốt ruột.
“Anh không ngủ được. Dậy với anh một lát.”
“Đi ngủ đi. Mai em còn phải đi làm.”
“Gần bảy giờ rôi, cũng không ngủ được lâu nữa đâu.”
“Trời vẫn còn tối mà.” Cậu nói khi chùm cái gối lên mặt, đẩy tôi ra và nằm sấp xuống.
Tôi ngồi dậy, bật chiếc TV nhỏ trong phòng ngủ và xem một bộ phim X-rated, mở tiếng thật to và đốt một điếu xì gà. Cả bản thân tôi cũng thấy không bình thường.
Cậu trở mình, cuối cùng thì cũng tỉnh giấc vì tiếng động từTV. Cậu nhìn lên màn hình mà không để ý tới tôi.
“Em còn trẻ, thế mà lại không bằng một ông già như anh. Thật đáng xấu hổ. Em đang định biến anh thành một kẻ bất lực đấy à?” Tôi bắt đầu móc cậu.
Cậu kêu lên, cười thản nhiên nhưng trông thật mệt mỏi. Cậu bỗng trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo. Tôi nói đùa để dễ dàng hơn cho cậu. Tôi để cậu tựa vào người tôi khi xem TV để tôi có thể ôm cậu dễ dàng hơn. Cậu lại bị kich động.
Chúng tôi không thể ngủ lại được nữa. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ và nói:
“Trời vẫn còn tôi.”
“Mới ba giờ thôi. Em đi ngủ tiếp đi. Lúc nào đến giờ anh sẽ gọi.”
“Anh, thât là …!”Cậu cười một cách yếu ớt, dùng khẩu ngữ Bắc Kinh mới học được.
Chúng tôi nói chuyện và xem TV đến tận năm giờ sáng, khi mà chúng tôi có thể tiếp tục ngủ lại. Buổi sáng, trong lúc mơ màng mệt mỏi, tôi nghe thấy tiếng cậu vệ sinh buổi sáng, gây rất ít tiếng động. Tôi thấy cửa phòng ngủ đã được đóng. Chắc hẳn cậu sợ sẽ đánh thức tôi. Rồi tôi nghe tiếng cậu đóng cửa thật khẽ khi đi ra ngoài.
Lanyu về lúc bảy rưỡi. Khuôn mặt cậu, từng rất đẹp, giờ đen xạm lại. Cậu nói cậu đã ngủ gật trên xe buýt mã đến tận bên cuối mới tỉnh và phải bắt taxi về. Tôi không hề biết là cậu đi làm bằng xe buýt. Tôi ghét sự bướng bỉnh của câu. Cậu leo lên giường mà thậm chí không tắm. Người đầy mồ hôi, thật kinh khủng.
“Dậy đi! Dậy đi! Đi tắm đi! Em đừng cư xử như những công nhân hạng bét như thế.” Tôi nói trong khi thò tay sang lay đẩy câu. Cậu không vui, lầm bầm gi đó và loạng choạng đi vào phòng tắm. Không đầy năm phút sau cậu trở ra và lại đổ xuống giường. Nhìn cậu như vây, tôi lại càng muốn hành hạ câu hơn. Cuối cùng tôi mở miệng:
“Lanyu, anh không thích thế này nữa. Sao chúng ta không chia tay nhỉ. Em có thể tiếp tục học và trở thành một người đáng kính, tìm một cô bạn gái ở trường. Đừng tìm anh nữa.”
Cậu khẽ nhăn mặt, ngước mắt nhìn tôi đầy ngờ vực, rôi ngồi dậy.
“Hãy tìm Liu Qsing nếu em cần tiền. Anh ấy sẽ đưa cho em.” Tôi muốn làm cho em cảm thấy đau đớn.
Mắt em lộ sự bối rối, như mất một cái gì đó. Em vẫn không thốt ra lời nào.
“Anh luôn chấm dứt những mối quan hệ như thế này trong vòng một năm. Với chúng ta thế là đủ lâu rồi. Anh thấy chán em rôi.” Tôi thấy thật hay ho nếu như em khóc và làm ầm lên như những cô gái.
Nhưng em chỉ im lặng.
“Tối nay anh ra ngoài. Sáng mai em gói đồ đạc lại rồi đi. Đừng bao giờ quay lại.” Tôi sợ rằng mình sẽ phá lên cười nên không dám nhìn em, chỉ mở cửa đi ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.
Bên ngoài trời rất nóng nhưng tôi lại cảm thấy hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi cũng làm được. Tôi lái xe đi vô định trên một con đường mới tên là Liu Wan và càng đi xa tôi càng thấy nặng nề.
“Cậu ấy vẫn làm việc ở công trường.” Liiu Qsing thông báo với tôi. Tôi đã nhờ anh theo dõi Lanyu hộ mình.
“Chết tiêt! Cậu ta thật là một kẻ khác thường.”
“Quên cậu ta đi, Han-tung. Việc này chỉ đáng khi cậu ấy là một cô gái. Cậu đang lãng phí cảm xúc của mình khi hành đông thế này.” Liu Qsing có thể hiểu ra vấn đề dù tôi không hề nói với anh.
“Ai có cảm xúc với thằng bé ấy chứ? Tôi chỉ có cảm giác vẫn thay đổi được cậu ta thôi.” Tôi cười, cố làm cho có vẻ đang không nói dối.
“Điều này dễ thôi mà. Chỉ cần đưa cho cậu ấy một chiếc xe rồi cho sang Mỹ tận hưởng cuộc sống. Hoặc tìm lấy một bọn cho cậu ấy một trận. Xem có cải tạo nổi hay không ngay.” Liu Qsing thât sự cảm thấy hay và tự cười trước cậu chuyện hài hước của mình.
Từ khi Lanyu đi, tôi không ở tại Temporary Village nữa và cũng không muốn đến khách sạn. Tôi về nhà và ở lại đó trong vài ngày. Có vẻ như mẹ tôi nhận ra tôi đang không vui. Tối đó, sau khi bố tôi đi gặp vài người ban cựu chiến binh và em gái ra ngoài hen hò, tôi ở nhà một mình với mẹ và đang thưởng thức món bắp cải xào của bà, mẹ tôi hỏi:
“Tung, Cái gì khiến cho con muốn ở nhà mấy hôm nay thế?”
“Vì con nhớ mẹ quá.” Từ khi trưởng thành đến giờ, tôi luôn trêu đùa, cố gắng làm cho bà cảm thấy vui vẻ.
“Có gì không ổn với bạn gái của con à?”
“Không. Con có đuổi thì cô ấy cũng không chịu bỏ con đâu.”
Mẹ tôi cười. Bà biết đứa con đẹp trai và giàu có của bà chưa bao giờ thiếu phụ nữ vây quanh.
“Mẹ nghe Liu Qsing nói con có một cô bạn gái rất thân.”
“Vâng. Và cô ấy định theo con cho đến chết.”
“Hôm qua Cheung Hai-hung lại đến tìm con. Đấy là một cô gái tốt. Bố của cô ấy lại được thăng chức trong năm nay đấy. Và có lẽ sẽ quản lý việc co liên quan đến buôn bán với nước ngoài.”
“Sao mẹ chỉ quan tâm đến mỗi cô ấy thôi thế? Con không muốn bán mình để lấy thế lực. Bên ngoài còn nhiều các cô gái tốt khác mà.”
“Con cứ chọn lấy người mà con thích, đừng kén chọn mãi thế. Com phải đứng đắn lên chứ. Giống như Liu Qsing ấy. Thật tuyệt nếu con có gia đình riêng.” Nói rồi bà đứng ọây đi xuống bếp dặn dò cô giúp việc về những việc phải làm. Tôi nghĩ đến câu nói của bà : “cứ chọn lấy người mà con thích”
Nếu tôi chọn Lanyu, điều đó sẽ giết chêt bà mất.
Chuyện giữa tôi và Lanyu đang trở nên vô lý và tức cười. Tôi thậm chí đã nghĩ đến một từ buồn cười :”YÊU”
Tôi không quá buồn cười và vô lý khi đi yêu một chàng trai, đúng không nhỉ? Tôi biết khá chắc chắn rằng mình là một người đàn ông hoàn toàn bình thường. Chỉ là tôi muốn thử chơi trò chơi bằng những cách khác nhau. Chỉ thế thôi. Cứ để thế đi. Hãy dừng lại trước khi đi quá xa. Như thế tốt hơn cho cả em và tôi.
Nhưng tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về em.

Pinky84
22-02-08, 12:36 AM
Mới 6 chương thôi... còn dài lém coi típ thì reply teo post típ

_n0rul3s_
22-02-08, 12:53 AM
Xem hết 3 chapter , dường như cái này dành cho gay :^o):

Pinky84
22-02-08, 11:23 PM
Xem hết 3 chapter , dường như cái này dành cho gay :^o):
yup ^^ ko fải dành cho mùh bất cứ ai mún coi thì coi chứ ko fải GAY mí coi... thấy nó diễn tả tình cảm cũng khá lém mùh, ai coi nữa hem ?

Iu eM đI aNh
10-03-08, 06:18 PM
Dài quá chóng mặt luôn, đăng truyện nhạy cảm ngắn ngắn thôi

YuBj
10-03-08, 06:45 PM
hay a` nha....nhung ma` doc xong thay ghe wua....may thang gay thay ghe woa .....

anhdeptrai_100
10-03-08, 11:59 PM
PINKY oi minh doc xong muon di nhổ thuốc nhổ mắt luôn rồi nè , mệt quá đi ah " đọc xong thấy nói cũng hay lắm "

conho_mituot
19-03-08, 05:43 AM
post nữa đi coan kia

nicolas
25-03-08, 01:28 PM
còn không mao post lên cho trẫm coi!....cheng,cheng,cheng..tùng