View Full Version : chiện thật ngắn


giacmobuon
27-02-08, 05:15 AM
Bố mẹ cãi nhau. Lời qua tiếng lại, bố đỏ mặt:
- Đồ con lừa!
Mẹ tía tai:
- Đồ chó!
Cu lớn cu nhỏ đứng ngẩn tò te
Mẹ lầm lầm dắt xe ra cổng. Cu nhỏ nhìn theo, buông thõng:
- Đi rồi!
Cu lớn mải chơi bi, hỏi khẻ:
-Ai đi?
-Con lừa...

giacmobuon
27-02-08, 05:16 AM
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước sợ tôi không đủ trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em...mềm mại.

Ra truờng, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi qua' nữa đem về đưa em...chợt nhận ra tay em co' nhiều vết chai.

Tự trách, bấy lâu mình qua' vô tình......

Hoang vu
27-02-08, 12:05 PM
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước sợ tôi không đủ trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em...mềm mại.

Ra truờng, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi qua' nữa đem về đưa em...chợt nhận ra tay em co' nhiều vết chai.

Tự trách, bấy lâu mình qua' vô tình......

cái này hay nè..!!!:_capelli:

chicken_85
27-02-08, 12:07 PM
nữa ih nữa ih ... mấy cái truyện nài hay nà

giacmobuon
29-02-08, 07:01 AM
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Em không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.
:_l: :_l:

giacmobuon
29-02-08, 07:03 AM
Chị bảo chị sắp lấy chồng. Em sửng sốt: “Em không tin!”…”Nhóc nghĩ chị “ế” vậy sao?” – “Nhưng…”
***
Tháng tám, chị lấy chồng thật. Cầm thiệp cưới trong tay, tôi hơi choáng. Phone sang, chị bảo:
- Nhóc bảo chị làm sao, con gái có thời…
- Nhưng chị không yêu…
… Chị lặng im. Cúp máy.
***
Ngày cưới, chị khóc nhiều. Còn tôi say khướt vì nỗi buồn phải xa chị. Chỉ có chú rể Việt kiều là người vui vẻ. Bởi, mới về quê vài tuần đã lấy được cô vợ trẻ, đẹp – và nhỏ hơn mình đến hơn hai giáp.
:_l::_l:

giacmobuon
29-02-08, 07:05 AM
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng thì anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa...anh giờ đã riêng của người ta…

:piange: :piange:

giacmobuon
29-02-08, 07:08 AM
Anh hả, ...

-Có chuyện nữa à ?

-Không, em mệt mõi wá mình quen lại nha ?

-Để làm chi? Đôi khi 1 lần cũng đủ rồi. Em không thấy vậy sao?

- Anh còn trách em? Chuyện đó không ai lỗi hết, niếu có thì là của 2 đứa , anh không thấy vậy sao?

- Ai lỗi ai fải đối với anh hình như không quan trọng nữa, chuyện qua rồi, níu kéo chi cho thêm đau buồn. Cả năm qua em vốn không cần anh, bây giờ em chỉ mệt mõi trong giây phút thôi. Đó không fải iêu hay thương gì đâu, đừng tự gạt chính mình nữa .

-Chắc tại anh có người khác nên anh mới nói vậy!

-Rồi cũng sẽ có, nhưng không fải là hôm nay.

:_s: :_s: :_s:

katie
29-02-08, 07:13 AM
chuyện hay ghê .. cái nào cũng có ý nghĩa thật sâu đậm .. thx bạn

giacmobuon
29-02-08, 07:16 AM
chuyện hay ghê .. cái nào cũng có ý nghĩa thật sâu đậm .. thx bạn


it's ok Katie , nhửng chiện nay` củng lam` gmb nao nao trong lòng khi đọc nên post lên share với các bạn :;): :;):

giacmobuon
29-02-08, 07:20 AM
Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!

- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước mieng' bảo thằng con trai:

_ Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tỏm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.

Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.

Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!

:_s: :_s:

giacmobuon
29-02-08, 07:21 AM
Ngày xưa, hai đứa học chung trường, chung lớp giờ anh ngữ nhưng chưa bao giờ trò chuyện với nhau. Mấy năm sau gặp lại, nhận ra nhau, hai đứa cùng nhau nhắc lại những chuyện vui buồn lúc còn đi học nơi ngôi trường nhỏ này. Anh thích nhỏ, nhỏ cảm nhận được nhưng nhỏ vẫn chưa kịp xác nhận rỏ tình cảm của mình dành cho anh....

Rồi tên anh và tên nhỏ cũng sánh đôi trên tấm thiệp hồng,….nhưng nhỏ lại là khách mời, cô dâu diễm phúc kia không phải là nhỏ. Anh nhắn lại với lời nhắn: Anh không cưới được nhỏ nên cố tìm người mang tên của nhỏ, để luôn nhớ về nhỏ…nhỏ cảm thấy hụt hẫng, tiếc nuối, thầm trách sao bước đi của anh quá nhanh, và rồi thầm ứơc ao cho thời gian quay trở lại...trở lại cái ngày hai đứa mới gặp lại…. ước gi` .....

_FallenAngel
19-03-08, 04:13 PM
cái này hay nà :):_sii:

Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng thì anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa...anh giờ đã riêng của người ta…

:piange: :piange:

_FallenAngel
19-03-08, 04:16 PM
bài này cũng hay lun, hông thấy, làm sspam 2 bài :non sono stato io:

Ngày xưa, hai đứa học chung trường, chung lớp giờ anh ngữ nhưng chưa bao giờ trò chuyện với nhau. Mấy năm sau gặp lại, nhận ra nhau, hai đứa cùng nhau nhắc lại những chuyện vui buồn lúc còn đi học nơi ngôi trường nhỏ này. Anh thích nhỏ, nhỏ cảm nhận được nhưng nhỏ vẫn chưa kịp xác nhận rỏ tình cảm của mình dành cho anh....

Rồi tên anh và tên nhỏ cũng sánh đôi trên tấm thiệp hồng,….nhưng nhỏ lại là khách mời, cô dâu diễm phúc kia không phải là nhỏ. Anh nhắn lại với lời nhắn: Anh không cưới được nhỏ nên cố tìm người mang tên của nhỏ, để luôn nhớ về nhỏ…nhỏ cảm thấy hụt hẫng, tiếc nuối, thầm trách sao bước đi của anh quá nhanh, và rồi thầm ứơc ao cho thời gian quay trở lại...trở lại cái ngày hai đứa mới gặp lại…. ước gi` .....

le_uot_mi
19-03-08, 05:51 PM
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng thì anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa...anh giờ đã riêng của người ta…

:piange: :piange:

Chuyện này buồn thiu àh :piange:

le_uot_mi
19-03-08, 05:53 PM
Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!

- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước mieng' bảo thằng con trai:

_ Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tỏm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.

Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.

Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!

:_s: :_s:

Chuyện này buồn quá ... thương tụi nhỏ đó ghê !

giacmobuon
20-03-08, 06:13 AM
Chuyện này buồn quá ... thương tụi nhỏ đó ghê !

uhm gmb đọc xong củng thấy chạnh long` nửa , mong đây chỉ la` câu chiện thôi :_s: :_s:

giacmobuon
20-03-08, 06:23 AM
Chuyện rằng: Có 1 chàng trai ko may bị mu`, quen biết 1 cô gái, 2 người cùng yêu nhau, đến 1 ngày chàng trai nói với cô gái: -
Khi nào A nhìn thấy được thế giới, A sẽ lấy em làm vợ
Rồi đến 1 ngày kia chàng trai được phẫu thuật mắt va` anh nhìn thấy được a'nh sáng, lúc này cô gái mới hỏi chàng trai:-
Bây giờ anh nhìn được rồi, anh se lấy em chứ?
Chàng trai shock vì thấy cô gái cũng bị mu` như mình, Anh ta đã từ chối cô gái, cô gái ra đi với nước mắt & nói rằng: -
Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình A nhé!
Đôi mắt của chàng trai lúc này chính là của cô gái đã tặng cho Anh... Cuộc sống là như thế đó, đôi khi người ta chấp nhận cho đi điều quý giá nhất, nhưng rồi họ chẳng nhận lại được những gì như đã mong muốn .

Hãy nâng niu & quý trọng cuộc sống! :piange: :piange:

le_uot_mi
20-03-08, 05:16 PM
Một cô giáo đang cố gắng giải thích cho học trò của mình về nghĩa của từ "dứt khoát" bằng cách bảo các em tự cho ví dụ. Tom nói:
- Bầu trời dứt khoát có màu xanh.
Cô giáo:
- Không hoàn toàn chính xác, vì thỉnh thoảng trời màu xám do có mây.
Jerry nói:
- Đồng cỏ dứt khoát phải là màu xanh.
Cô giáo:
- Đôi khi không đủ nước thì đồng cỏ sẽ chuyển sang màu nâu.
Bill liền xung phong:
- Khi chúng ta ị đùn thì sao ạ?
Cô giáo:
- Bill, câu đó không phù hợp với nội dung chúng ta đang thảo luận.
Bill vẫn tiếp tục:
- Sau đó, dứt khoát chúng ta phải đi thay quần.
Cô giáo: !!!



******************


Một giám đốc siêu thị đã hoênh hoang tiết lộ kinh nghiệm tuyển nhân viên:

- Khi sắp mở cửa hàng, tôi phỏng vấn hơn 20 cô gái với duy nhất một câu hỏi: ”Ai quan trọng nhất ở đây?”. Những cô trả lời: ”Khách hàng”, tôi cho làm nhân viên thu ngân. Duy nhất có một em trả lời: ”Ông giám đốc”, tôi lấy ngay làm thư ký riêng.

Thế nhưng đến bận sếp và thư ký đi công tác, tối đến ông hỏi:

- Chúng ta sẽ ngủ như thế nào đây? Như vợ chồng hay như đôi tình nhân?

- Như vợ chồng - Cô thư ký hớn hở đáp ngay

Lập tức sếp nhà ta quay mặt vào tường và ngủ liền một mạch!


*****************
HẾT :_lol:

anhnho_emnhieu
16-04-08, 12:29 AM
[QUOTE=giacmobuon;15747]Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!

- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước mieng' bảo thằng con trai:

_ Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tỏm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.

Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.

Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!

hay quá! cảm động quá:triste:

katie
04-05-08, 04:32 AM
Ngày còn nhỏ nó vô tư vui đùa, mọi người gọi nó bé Lùn. Nó thích tắm mưa cùng bọn con trai.
Ngày cha mất Nó vỏn vẹn 10 tuổi, ngẩn ngơ nhìn đoàn xe tang đi trong mưa. Nó nhớ mẹ kể "Chúa Giê Su chết đi và sống lại". Nó vụt chạy đi trong mưa, đến ngôi giáo đường nhỏ đầu con phố. Nó quỳ trước mặt đức chúa lẩm nhẩm khấn xin. Chẳng ai biết nó khấn xin điều gì. Chỉ thấy nó mỗi ngày đều quỳ lậy và lẩm nhẩm.
90 ngày cha mất, nó cũng chạy đi trong mưa, nhưng là rời khỏi ngôi giáo đường, chạy đi tìm mộ cha, đất bùn giăn đầy thân hình bé nhỏ. Nó biết cha đã không sống lại, nó bỏ chúa, như bỏ đi một hy vọng.
Bên ngoài trời mưa, bọn con trai tắm mưa réo gọi, nó lặng thinh đứng nhìn.....

katie
04-05-08, 04:39 AM
Ngày ba còn nhỏ, nhà nghèo
Tết đến bạn bè cùng trang lứa mặc quần tây, áo bò trong thùng thắt dây nịt. Ba ước mơ có sợi dây nịt thắt lên quần xà lỏn vì ba không có quần tây. Bà nội đi chợ quận ba dặn nội
- Má mua cho con sợi dây nịt.
Nội đi chợ về ba chạy ra mừng. Nội bảo
- Lo sắm tết cúng ông bà, mẹ không còn tiền mua dây nịt cho con.
Ba nước mắt ngắn dài! Mắt bà nội đỏ hoe....
Nay con trạc tuổi ba ngày ấy. Nhà mình nghèo, tết con mang giày củ. Con thỏ thẻ
- Ba mua cho con đôi vớ.....
Lòng ba chợt quặn đau, vết thương củ hiện về, ba nhớ ánh mắt nội ngày nào...

nhanhrong
16-05-08, 06:26 AM
Lúc nhỏ mẹ hay dạy:
“củi mục thì thường dễ đun
chồng lành dễ khiến, chồng khôn, khó chiều!” (*)

Nghe hoài riết tôi thấm. Lớn lên, tôi tránh xa người khôn như tránh tà, rồi khổ công kiếm người lành làm thân. Chuyện đang êm xuôi, tôi dở chứng giận hờn nói không thương yêu nữa. Chàng lành cả tin bỏ đi, để chàng khôn đến bên rủ rỉ cùng tôi:
“Hoa thơm, ai nỡ bỏ rơi
Người khôn, ai nỡ nặng lời với ai?” (*)

Tôi dở khóc dở cười, trách mẹ chưa dạy tôi xử sao tình huống này.

nhanhrong
16-05-08, 06:28 AM
Buổi chiều trời bắt đầu lạnh hơn. Người con trai dừng lại sửa chiếc khăn choàng cổ cho người con gái. Anh bất chợt nói “cho anh nắm tay em nha”. Không đợi câu trả lời, anh đưa tay qua nắm chặt lấy tay cô gái. Người con gái rụt mạnh tay về, đút vào túi áo khoác. Người con trai buồn bực nói “anh không biết chúng mình là gì của nhau nữa”. Cô gái đứng khựng lại ngỡ ngàng. “Ừ nhỉ! không phải bạn cũng không phải bồ”. Cô lắc nhẹ đầu cúi xuống tiếp tục bước đi. ...
:_nu:

nhanhrong
16-05-08, 06:31 AM
Hắn chỉ tay lên khu rừng còn chìm trong màn sương và bảo đứa con gái đang run rẩy trèo lên cái dốc đá nơi hắn đang đứng:

- Nhanh lên kẻo sương tan mất !
- Em đang cố đây ... Gớm dốc gì cao thế này ...Mệt quá trời !
- Rán đi mà ....Nói xong là hắn tiếp tục bước nhanh ...Bỏ mặc đứa con gái đàng hì hục ở phía sau .
- Anh ơi, Chờ em với !
- Không được đâu em ơi ...Nắng sắp lên rồi sẽ có nhiều người lên trước chúng mình!
- O K ...Em đang rán hết sức đây anh!
......:triste:

nhanhrong
16-05-08, 06:34 AM
Từ đỉnh đồi nhìn xuống, thành phố về đêm sáng rực nhưng trời lạnh quá nên hai đứa phải trở vào xe.

Ngồi trong xe tâm sự hơn một tiếng rồi, Tuấn định đưa Hạnh về, bất chợt Hạnh lên tiếng:

- Sao chú hiền quá vậy?

Tuấn nóng cả mặt, chồm người sang, Hạnh giơ hai tay ra cản, Tuấn ngượng ngùng khựng lại ... nhưng chính Hạnh lại kéo anh về phía nàng ... Tuấn thấy êm êm và đê mê !

- Chú ... kỳ quá!

- Tại Hạnh chê chú hiền nên chú phải ráng ... hong hiền nữa!

- Chú làm ... cháu ... tê môi!
:emozionato:

nhanhrong
16-05-08, 06:34 AM
Hắn vẫn nhìn lên tường, giọng nói nhỏ, đều, kể lể. Nàng gặp hắn đã mấy tháng rồi, nhưng xem ra không mấy gì tiến triển hơn lần đầu. Nàng chợt buông tiếng thở dài. Hắn ngừng hồi lâu, rồi nhìn thẳng nàng. Ánh mắt hắn nói lên điều nàng đang chờ đợi:

- Không có lần tự tử thứ ba đâu. Tôi sẽ làm lại cuộc đời.

Hắn bước ra, chiếc bóng lầm lũi đổ dài trên thềm. Nàng tự hỏi, có phải một cuộc sống đã được cứu rỗi hay một linh hồn bắt đầu kiếp đọa đày?

nhanhrong
16-05-08, 06:36 AM
Từ cái đêm ... tự ái quá nên mất khôn, Tuấn đang làm chú, bổng được xuống làm ... anh!

- Tuần sau, anh đưa em lên thăm nhà anh nghen!

- Không được đâu, sau mấy năm ly dị, nhà anh bê bối lắm!

- Anh không muốn em lo cho anh sao? Em sẽ phụ anh dọn dẹp lại cho ngăn nắp.

- Anh sợ khi thấy nhà bê bối, em sẽ chê anh ... lười biếng.

- Anh làm em buồn lắm! ... Bye anh!

Hạnh cúp điện thoại lâu rồi, Tuấn vẫn còn thẩn thờ: Mình đang trước cổng thiên đàng hay ... địa ngục đây?

nhanhrong
16-05-08, 06:37 AM
Tháng Sáu ... Trời mưa như trút nước .Về đến nhà mà cả hai vẫn còn ngồi lại trong xe vì khoảng sân dăm mét trước mặt như xa diệu vợi trong cơn mưa tầm tã .Anh cầm tay Cô bóp nhẹ .Xoay lại nhìn Anh Cô bảo nhỏ .

-Anh nè ..

- Gì hở Em ?

- Mai Anh về TX..tới nhà rồi thì thôi đừng gọi cho Em nhé !

Anh thảng thốt .

- Sao vậy ?? Bộ Em ko cho Anh qua thăm Em nữa sao ?

Dạ ... Em muốn mình ko liên lạc với nhau khoản một tuần ..Xem lại chính mình ..

- Oh no !

nhanhrong
16-05-08, 06:39 AM
Huyền thoại rằng có loài hoa hiếm mang tên Tình Yêu. Người có duyên thấy hoa thì sẽ hạnh phúc. Chàng thợ săn không hề tin, lại tình cờ nhìn thấy trong rừng núi xa xôi. Hoa Tình Yêu tỏa hương sắc nhiệm mầu cho chàng choáng ngợp với hạnh phúc bất ngờ. Trở về bản làng, chàng thấy sầu muộn dâng theo tháng ngày. Chàng ngồi rất lâu nhìn về rừng núi hiểm trở, rồi quyết định đi tìm lại hoa. Tiếc thay, nào ai nhìn thấy hoa được hai lần?
Có lẽ, hoa đã úa tàn từ lâu.

nhanhrong
16-05-08, 06:41 AM
Con ốc sên chậm chạp bò loanh quanh trên một bãi cỏ êm mượt . Mùa thu đã trở về . Những cơn mưa đầu thu làm cho bãi cỏ xanh hơn, không còn cháy khô vì cái nắng gay gắt của mùa hè. Một chú bé tinh nghịch lấy một cành cây khô đụng vô con ốc. Nó vội vàng rút mình thật sâu vào trong chiếc vỏ. Trên bãi cỏ chỉ còn thấy một chiếc vỏ ốc khô và cứng .
Có ai nghĩ rằng phía bên trong chiếc vỏ cứng ngắc kia con ốc cũng có một trái tim mềm yếu không nhỉ ...

nhanhrong
16-05-08, 06:43 AM
Ngày đó hắn có một thằng bạn thân lắm. Một ngày kia hắn và thằng bạn lôi chiếc xe đạp đòn dông của anh thằng bạn ra, đèo nhau 1 vòng tập làm người lớn. Bạn hắn leo lên 1 cái bậc đá ven đường rồi mới vắt chân ngang qua chiếc xe cao nhồng .Bạn hắn đạp, hắn ngồi vắt vẻo trên chiếc đòn dông. Cả hai đứa vênh mặt lên làm người lớn ... Thằng bạn đạp lanh quoanh một hồi đến một ngã tư . Đèn đỏ . Thắng lại . Chết rồi! Hắn và thằng bạn hắn mãi mê làm người lớn mà quên bẳng đi là cả 2 đứa chưa đứa nào chân chống tới đất . Cả 2 té chổng gọng . Hắn té xuống, đầu va vô một chỗ nào đó đến chảy máu và sau này để lại một vết thẹo. Hắn tức mình đến phát khóc, sao mình làm con nít lâu quá.
..........

Ngồi nhìn lơ đãng ra đường, hắn trầm ngâm bên tách cà phê, xoa xoa cái vết thẹo ngày nào vẫn còn ... Hắn ước gì được trở về với những ngày tập làm người lớn ...

nhanhrong
16-05-08, 06:44 AM
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt" .
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

ST

znhinhiz
16-05-08, 07:22 AM
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Em không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.
:_l: :_l:

ix makes me sad :_l:

nhanhrong
16-05-08, 08:41 AM
ix makes me sad :_l:
oh cheer up !! :emozionato:
http://www.lowculture.com/archives/images/Cheer_up_ani.jpg


Đôi lúc ngưới ta tự hỏi sao cuộc đời bất công với mình ... mình có làm chi nên tội hay phải tin rằng có tiền kiếp ? Nhưng thôi thì cứ cố an ủi rằng người khác họ cũng có những gánh nặng đa đoan tàn phá từng ngày của họ mà mình không thấy đó thôi ...
Tuyết tan dần khi sợi nắng của mùa xuân ấm áp hơn ... một chiếc hoa tuyết bé tí tẹo cố ngoi lên khỏi lớp tuyết đông lạnh cóng ... ừ thì rồi sợi nắng của mùa xuân cũng đủ ấm để cánh hoa nở một nụ cười đón chúa xuân ...
Gửi đến em một sợi nắng của mùa xuân, dù không đủ làm tan hết lớp tuyết đông, nhưng chắc cũng đủ ấm để cánh hoa nở 1 nụ cười ... :cuoricini:

nhanhrong
16-05-08, 08:43 AM
Khi gặp nhau, tôi nói vì em nợ tôi rất nhiều nên trọn đời này em phải trả cho tôi. Em chỉ cười cho là tại duyên kiếp.
Khi xa nhau, tôi nói em đã trả hết nợ tôi rồi, vì thế em hãy sống cuộc đời của em. Em chỉ cười buồn cho là tại số kiếp.
Đã bao mùa trôi qua nhưng tôi không thể quên được em. Tôi nhớ tay em gầy ngoan trong tay tôi, nhớ giọng cười nũng nịu, tiếng nói chim non của em. Tôi mới nghiệm ra rằng, tôi, vẫn còn nợ em.

nhanhrong
16-05-08, 08:44 AM
Loạn quá rồi! không ngờ tôi có thể ôm hôn nhỏ bạn Ý nồng nàn như tình nhân. Khi nhớ lại, tôi thấy gây gây trong người như muốn nóng lạnh.
Nguyên buổi sáng tôi cố lánh mặt nó. Đến trưa nó mò vô ngồi lên bàn làm việc của tôi. Nhìn cặp chân dài của nó tôi bỗng ớn lạnh.
Nó lo lắng hỏi:
“Bà không khoẻ hả?”
“khoẻ sao được! Tối qua tui nằm mơ thấy tui hôn bà ngon quá trời”
Đám con gái làm chung kéo đến rú ré cười vui. Đúng là loạn thật rồi!
:vomito::vomito:

nhanhrong
16-05-08, 08:45 AM
Làm sao qua được ải này…làm sao qua được…

Làm sao tôi có thể qua được, em ơi! Nhắm mắt lại tôi thấp thoáng thấy môi em rạng hồng nắng sớm. Muốn bật tiếng than, miệng tôi đắng kêu mỗi tên em. Mở sách kinh ra tôi nghe tiếng em cười, như em còn quanh quẩn đâu đó bên tôi. Đã bao lần em cầm dao cắt đi từng mạch máu chảy trong tôi, để tim tôi giờ khô khốc vẫn ngập yêu thương, vẫn không thể quên được em.

Nếu qua được ải này, tôi nguyện sẽ đi tu… :triste::triste:

nhanhrong
16-05-08, 08:46 AM
Mưa. Những giọt rơi vẽ thành những dòng nước ngoằn ngoèo ngoài cửa kiếng.
Mưa, cho quá khứ ập về tràn ngập tâm tư…
Mưa ngày xưa là những kỷ niệm vô tư hồn nhiên, nôn nao đợi chờ tiếng mưa nặng rơi trên mái, rồi đạp xe đi dưới cơn mưa cười vang trong lòng đường ngập nước. Mưa trong ký ức có những giọt nước mắt lăn nhanh khi dầm mưa đi về lẻ loi.
Mưa, bây giờ, chỉ là những giọt rơi vào hư vô trống vắng, và bên ngoài tất cả đã nhạt nhòa, trắng xóa….

nhanhrong
16-05-08, 08:47 AM
Tấm bảng “Soul for Sale” đeo trên lưng như kéo trì gã xuống. Nàng tò mò muốn biết tại sao gã phải bán linh hồn. Cần tiền ư? Chán đời ư? Gã điên hay tỉnh?

Như biết nàng lẽo đẽo theo sau, gã ngừng bước, quay lại nói:

- Anh muốn bán linh hồn để được tự do yêu em, không sợ tội lỗi, không còn những day dứt…

Nàng co dúm người rồi vùng bỏ chạy.

Gã đàn ông lại bước đi. Ánh nắng lung linh nhảy múa trên tấm bảng gã đeo với dòng chữ “Love for Sale”.
:emozionato::emozionato:

nhanhrong
16-05-08, 08:48 AM
“Anh thương em không?”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
“Thương.”
“Anh nói lại đi!”
.....
Xa xa, nghe tiếng tụng kinh. .....

nhanhrong
16-05-08, 08:49 AM
Bao nhiêu nắng để làm khô 1 dòng sông? Bao nhiêu mưa để cuốn trôi 1 sa mạc? Bao nhiêu đêm để giết chết 1 nỗi nhớ? Bao nhiêu cái hôn để đong đầy 1 tình yêu? Bao nhiêu cái nắm tay để xóa bỏ khoảng cách? Bao nhiêu cái ôm để thấy ta trưởng thành? Bao nhiêu lời nói dối mới làm em hiểu anh? Bao nhiêu nước mắt để được tha thứ? Bao nhiêu nụ cười để làm vơi khắc khoải? Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau? bao nhiêu chờ đợi để đổi lấy 1 lời yêu chân thành...."

nhanhrong
16-05-08, 08:50 AM
Buổi sáng đi làm anh bất ngờ nhìn thấy hoa nắng. Người ta nói hoa nắng là điềm may mắn nhưng anh không mấy tin. Đang ngắm hoa nắng nhảy nhót trên kiếng xe thì “Rầm!”.
Anh lơ mơ nhận ra mình vừa bị tai nạn xe rồi ngất lịm đi.

Tỉnh lại, anh nhìn thấy hai chân bó bột treo ở cuối giường. Vợ anh reo mừng:
- Anh tỉnh lại rồi! Thật là may mắn cho anh, bác sĩ còn tưởng phải cưa cả hai chân vì đụng nặng quá…

Anh chợt nhớ những hoa nắng sáng nay…

nhanhrong
16-05-08, 08:52 AM
Có một lần nàng chỉ anh ký với một phần tên nàng trong đó. Nàng nói ký như vậy thì nàng sẽ mãi bên anh. Vậy là anh đổi luôn chữ ký. Anh đã ký tên đó trong tờ hôn thú, nhưng cô dâu không phải nàng. Anh đã ghi tên nàng vào đơn học cho con, vì con anh mang tên nàng. Khi tìm lại được nàng, anh đã viết cho nàng lá thư dài và ký tên đó. Nàng hỏi anh sao ký lạ vậy. Anh buồn lịm người vì nàng không còn nhớ gì đến tình anh.

nhanhrong
16-05-08, 08:53 AM
Nụ hôn đầu tiên trong đời, tôi đã tự hứa để dành cho anh. Tôi vẽ ra thiên đường tuyệt vời khi hôn nhau; sẽ có những vì sao trên trời đêm rơi lạc vì tị hờn nụ hôn đắm đuối anh trao tôi.
Nhưng anh không bao giờ đến. Để nụ hôn đầu đời tôi đem trao cho người khác. Nụ hôn đầu không thơ mộng như tôi tưởng. Môi tôi tê đau và sưng đỏ sau đó vì những chiếc răng tham lam đã cắn lên.
Còn anh, vẫn mãi không biết mình đã mất đi thứ gì.

katie
19-05-08, 08:29 AM
Có một lần nàng chỉ anh ký với một phần tên nàng trong đó. Nàng nói ký như vậy thì nàng sẽ mãi bên anh. Vậy là anh đổi luôn chữ ký. Anh đã ký tên đó trong tờ hôn thú, nhưng cô dâu không phải nàng. Anh đã ghi tên nàng vào đơn học cho con, vì con anh mang tên nàng. Khi tìm lại được nàng, anh đã viết cho nàng lá thư dài và ký tên đó. Nàng hỏi anh sao ký lạ vậy. Anh buồn lịm người vì nàng không còn nhớ gì đến tình anh.

buồn quá .. đúng là khi 1 ng còn yêu, còn nhớ khi nhận ra rằng ng kia ko còn như xưa nữa thì còn lại đc gì cho ta nữa đây :triste:

Muabuon_Hoianboy86
13-07-08, 10:50 PM
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.

Muabuon_Hoianboy86
13-07-08, 10:51 PM
Vừa sinh xong, mẹ nó bỏ đi, giao con lại cho chồng. Dù vậy bà vẫn kịp đặt tên hận cho nó. Cái tên như dấu ấn trên trán, cách ly nó với những đứa trẻ khác. Nó lớn lên cô độc, co rúm trước những lời châm chọc, bên cạnh ông bố say xỉn quanh năm suốt tháng.

Hôm nay mua que kem, bà Ba vô tình hỏi:

- Con ho sao lại ăn kem?

Nó nhìn sững bà bán kem. Câu hỏi như mũi tên xuyên qua tim nó...

Muabuon_Hoianboy86
13-07-08, 11:10 PM
Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui & không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học & mong sau này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt & lấy chồng, mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận"
Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần nghe con khoe về nghề của bố ...

Muabuon_Hoianboy86
13-07-08, 11:18 PM
CHUYỆN ĐỜI
Nguyễn Xuân Hoang


Học chung với nhau từ mẫu giáo tới đại học, họ thân nhau đến độ ruột mấy khoanh biết hết. Ra trường, anh dạy học, Q theo nghiệp thương trường. Ra đường, có khi gặp anh, Q ngó lơ ... Vợ anh nổi quạu, anh bảo: "Q đang gặp thời!"
Q từ trưởng phòng, nhảy lên phó rồi giám đốc 1 công ty lớn ... Đột nhiên Q đến chơi nhà, nhắc lại bao kỷ niệm xưa. Anh thầm nghĩ: "Hắn đang gặp nạn!"

****
BÁNH KEM CHÁY
Quân Thiên Kim


Sinh nhật bạn, không được mời ... em buồn xo. Hôm sau đi học về, manh áo cũ sờn của em bị rách toạt, mặt rướm máu .
"Chị Hai," em òa khóc nói, "bạn bè chọc em nghèo không có quà, không được ăn bánh kem" ... Xã nghèo, mấy ai được ăn bánh kem ...
Chị nghỉ học lên thị trấn . Sinh nhật em, chị mang về một cái bánh nhỏ xíu có 1 bông hồng . "Của chị làm đấy, chị học làm bánh kem"
Em ăn ngon lành ... mắt chị ngấn lệ .... Cái bánh cháy chủ bỏ, chị lén bắt bông hồng tặng em ...


****
CHỊ...!

Mấy hôm sau,Chị 20 ,em 18 ..cái tuổi xuân xanh của 1 đời người ..thế mà chị không có diễm phúc ấy . Ngồi trên xe lăn , chị hát em nghe những bài hát chị thích . Em, cô bé 18 bướng bỉnh , cuộc sống ngoài kia còn nhiều thú vị cuốn em dần xa chị . Chị 22 ,em 20 ... Căn bệnh hiểm nghèo cướp mất chị .Em đã xa chị mãi mãi .. Nước mắt rơi muộn màng .. Sao không hát em nghe hả chị ??

Muabuon_Hoianboy86
13-07-08, 11:21 PM
Quà Của Ngọai
Nguyễn Việt Hậu


Từ quê, ngọai mang thùng mì lên thăm tôi. Tôi cười nói: "Mì ở đâu mà không có, ngọai mang lên đây làm gì ?"
Mắt ngọai đỏ, Ngọai nghèo, lòng ngọai chỉ có bấy nhiêu. Cuối tháng, tiền đến muộn, mượn bạn bè không có ... Bụng cồn cào, trong đầu cứ nghĩ miên man: không biết ìm đâu ra tiền để sống, chắc đành tạm biệt cái quần mới mua hôm Tết ... Bất chợt, 1 tia sáng trong đầu lóe lên: Vẫn còn quà của Ngọai!



Mũ "bánh bò bánh tiêu"
Hồ Thụy Bích Tuyền


Giờ nó là sinh viên năm hai. Cuộc sống sinh viên của nó hồn nhiên và tất bật . Chiều qua rãnh rỗi nó tranh thủ xếp lại tủ quần áo . Lôi từ góc tủ ra "áo mũ trạng nguyên" năm nào, nó mỉm cười, nụ cười phảng phất 1 nỗi nhớ ...
Ngày đó, nó đạt giải Lê Quý Đôn, nhận được "áo mũ" nó liền mặc vào và khoe với Ngọai . Ngọai nhìn chiếc nón nó đội, cười khanh khách: "giống mấy bà bán bánh bò bánh tiêu quá!"
Nó nghĩ đến ngày ra trường, cũng "mũ áo" nhưng vắng 1 câu nói đùa ...

boychjp_kjsskjss
22-09-08, 08:39 PM
he he hem cần biết hay dở...cứ truyện ngắn là tui thjx gòy :D

nguoitinhtrenmang
22-09-08, 09:34 PM
súc tích đầy ý nghỉ lắm bạn
tôi mất ngoại lâu rồi