View Full Version : Hắn


katie
30-03-08, 02:56 AM
Tác giả: nhonguoita


Tôi viết về tất cả những mối tình nhưng chưa viết về Hắn. Mấy lần viết rồi lại bỏ dở vì... chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì đặc biệt và chẳng có gì đáng phải nhớ. Từ năm 76 cho tới bây giờ, hmmm ba mươi hai năm chứ đâu phải ngắn. Thời gian dài đăng đẳng mà Hắn vẫn chưa có gì thay đổi. Hắn vẫn lầm lì, cặm cụi. Hình như Hắn chưa than bao giờ. Phải Hắn chưa bao giờ than, chưa bao giờ trách mà chỉ có tôi. Tôi trách, tôi than và tôi cằn nhằn Hắn từ năm này qua tháng nọ . Chẳng biết Hắn có chán hay không nữa. Tôi biết Hắn từ ngày Hắn còn cái tên Cu Lủng. Lúc đó, tôi hay chống nạnh xỉa xói khi Hắn tạt lon dở ẹt. Chơi đánh kháo, tôi cũng cho bay luôn một cây vào mặt Hắn. Trán Hắn u to một cục, vậy mà Hắn chẳng giận.

Vài năm sau Hắn lớn, cái tên Cu Lủng được gia đình Hắn sửa lại thành tên Chai. Tôi vẫn gọi Hắn tên cũ cho đến một ngày ba Hắn gọi tôi lại để chỉnh tên cho Hắn. Từ đó Hắn tên TL. Tôi ngượng ngập mấy ngày với cái tên mới rồi tôi cũng quen dần với tên TL. Có gì khó đâu vì tôi vẫn gọi mày xưng tao với hắn.

Sang cấp II, Hắn mắc cở. Ồ không ! tôi mắc cở thì đúng hơn. Hắn và tôi tự dưng thẹn thẹn khi gọi mày xưng tao nên chuyển sang nói trỗng. Vậy mà cũng hiểu mới lạ chứ. Tôi vẫn bắt nạt hắn. Tôi không chạy ù sang nhà Hắn rủ Hắn đi chơi như trước. Tôi lẩn thẩn trên sân thượng nhìn Hắn đi qua. Đôi lúc cắc cớ, tôi lượm viên sỏi, nhắm kỹ càng rồi chọi xuống đầu Hắn. Hắn nhìn lên, tôi hụp đầu trốn. Rồi học nhóm ở nhà Hắn, tôi đau khổ vác cặp sang nhà hắn để ba Hắn dạy kèm. Lúc đó, Hắn học thiệt giỏi còn tôi thì thiệt là ngu. Đúng nghĩa ngu nên tôi hay dằng tập Hắn. Khi nhà Hắn chuyển đi chỗ khác, tôi mừng vì không phải đi học thêm nữa.

Sang cấp III, lạ lùng ghê... chẳng nhớ rõ ngày nào, tháng nào, Hắn và tôi bắt đầu xưng tên với nhau. Hắn thường ghé nhà tôi hơn tôi ghé nhà Hắn. Khi gặp bữa, mẹ kêu Hắn ăn chung. Thế là Hắn trở thành quen thuộc. Hắn không thích cơm cháy nhưng tôi thích. Hắn nói nhai cơm cháy dính răng nhưng tôi cãi cơm cháy giòn . Thế là Hắn hay thủ nắm cơm cháy với chà bông sang cho tôi. Mỗi nắm cơm như thế, tôi nhai rau ráu ngon lành. Mùa hè không gặp Hắn, tôi cũng cảm thấy nhớ nhớ. Tôi đạp xe sang nhà Hắn. Hừm... đôi lúc Hắn phải coi nồi cơm hay phải giặt đồ. Tôi cũng xúm vào phụ với hắn. Hai đứa ngồi dán mắt vào mấy dây phơi quần áo. Tôi mê truyện kiếm hiệp, Hắn ráng để giành tiền lặn lội đi mướn về cho tôi đọc. Thỉnh thoảng tôi có tiền, tôi bao Hắn ăn hàng. Ngày tháng êm đềm trôi qua. Năm lớp 11, lần đầu Hắn giận. Hôm đó, tôi lù lù sang nhà Hắn. Qua cửa sổ, tôi thấy Hắn đang lui cui viết ở cái bàn mé cửa sổ. Tinh nghịch, tôi rón rén đứng nép vào sát me tường, đọc lén. Trời ơi! Hắn đang chép thơ. Thơ tình đó chớ. Lúc đó, tôi thông manh lạ thường, chỉ đọc qua là nhớ. Tôi khóa xe đạp rồi đi vào nhà. Hắn lật đật che che. Tôi giả bộ không biết nên chạy lại chộp. Hắn ôm chặt cuốn vở không buông. Tôi đọc to vanh vách như trả bài. Mặt Hắn từ đỏ sang tím. Hắn hét:
-- Đồ vô duyên
Tôi tỉnh bơ như điếc. Hắn bỏ đi một mạch lên gác. Tôi đứng quê xệ một mình. Hôm sau, vừa thấy Hắn ở trường, tôi tằng hắng đọc mấy câu thơ đó. Hắn tím mặt thêm và Hắn giận. Ừ, Hắn giận thật. Hắn ngoe ngẩy đi, không thèm nói. Mặt Hắn lầm lì thấy phát ớn. Tôi tự dưng thấy mình quá trớn. Chẳng còn vui khi chọc Hắn nữa. Hắn cứ lườm lườm. Xí xóa, xí xóa. Hắn giận, tôi cũng không vui nên tôi tò tò theo sau Hắn. Hắn ngó lại, tôi toe toét cười. Vậy là hết giận. Hắn với tôi lại đi chung. Bây giờ, tôi đọc mấy câu đó, Hắn lúc nào cũng liếc ngọt " Đồ vô duyên".

Cấp III, khi bầy con gái chống cằm mơ mộng ; đám con trai cũng tập tành thả dê . Hắn cũng nhập cuộc . Một ngày vừa tan học, Hắn và hai đứa bạn lật đật vác xe, chen lấn rồi biến mất dạng . Tôi đi theo đám con gái về . Dọc đường tụi tôi thắc mắc không biết 3 thằng giặc đó bị trúng phong gì . Tôi tư dưng cảm thấy buồn . Hôm sau tôi hỏi:
-- Ê! hôm qua TL đi đâu dzậy
-- Sang Nguyễn Thị Minh Khai
Hắn trả lời nhưng có vẻ bẽn lẽn .
-- Sang làm gì
-- Thì ..có công chuyện
-- Dê gái thì nói đại đi, còn bày đặt

Tru*a hôm đó, Hắn với hai thằng đó vác xe đạp, chen lấn như hôm qua . Mấy con bạn lại xì xào . Tôi dắt xe theo lũ con gái nên kẹt lại bên trong . Ở ngoài cổng, Hắn buông xe xuống nhưng không đi ngay . Hắn nhìn vào trong có vẻ luỡng lự.

Khi nghĩ đến Hắn có "bồ", tôi cảm thấy tức . Vừa tức, vừa buồn , phải chi Hắn vẫn còn ở trong con hẻm phía sau nhà thì chắc chắn tôi sẽ chọi cục gạch xuống đầu Hắn . Tối, Hắn chạy qua . Tôi ngạc nhiên vì thường hắn không ghé tôi vào giờ đó . Tôi không nỡ vác chổi ra phang Hắn thì nói chi tới chọi gạch vào đầu Hắn . Tôi cười toe toét và hai đứa phóng lên sân thượng . Đứng trên sân thượng nhìn xuống con phố tấp nập, Hắn tỉnh bơ đề nghị:
-- Ê! mai đi Nguyễn Thị Minh Khai không ?
-- Sang làm gì ?
-- Sang chơi
-- Bên đó có gì mà chơi .

Hắn bí . Hôm sau, lúc tan học, Hắn lại theo hai thằng đó vác xe ra cổng . Lúc tôi ra, Hắn chưa đi nhưng hai thằng kia thì đã biến mất . Kết cục, tôi đi theo Hắn để coi "thả dê" . Con Dê mà bọn Hắn ráng công chăn đã xổng mất để sau này câu chuyện "thả dê" trở thành một trong những chuyện cười khi chúng tôi họp mặt. Chả biết Hắn có tiếc con dê "chiến" đó không nhưng hai đứa kia thì tiếc hùi hụi.

Giờ ra chơi, bầy con gái chụm vào bóng cây còn lũ con trai kéo nhau ra sân đá banh . Con gái thì ngoan hơn nên khi tiếng chuông thứ nhất chưa dứt là đã vào lớp . Con trai thường chạy xầm xập chen vào sau vì còn mải đá nốt một cú nữa . Tôi đứng ngóng ngóng ở cửa sổ thì cú banh chót văng ngay cái bàn làm đổ tung toé lọ mực . Tôi ôm trái banh nhìn xuống sân . Lũ con trai nhốn nháo . Bình chân như vại, tôi đặt trái banh xuống đất và đạp chân lên . Đám con trai như vỡ chợ chạy vào chỉ chỏ nhưng chẳng dám làm gì vì cô giáo sắp vào . Tan học, tôi ôm trái banh đi theo . Hắn chạy theo chận ở cầu thang .
-- Ê! banh của thằng T .
-- Ờ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông
-- Trả lại đi
-- Tại sao phải trả chứ .
-- Giữ làm gì
Tôi lặng thinh đi xuống . Hắn đưa tay cản, xuống giọng năn nỉ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông trả . Bảo nó lại đây mới trả .
Hắn nhăn nhó như khỉ . Tôi nhìn ra sau, đám con trai đứng hồi hộp chờ . Tôi đi vào nhà xe , hắn tò tò theo sau và hàng chục con mắt cũng theo sau . Bỏ trái banh vào cái giỏ, tôi lấy cặp táp đậy lên trên, rồi dắt xe ra . Hắn đi lại với đám giặc đó chỉ chỏ . Tôi đi được một đoạn thì Hắn đuổi kịp .
-- Ê! tính lấy thiệt hả
-- Ừ
-- Trả lại cho nó chớ
-- Hông

Hắn lên giọng anh hùng
-- Người gì kỳ cục
-- Ừ
-- Ngang như cua
-- Ừ
-- Chưa thấy ai kỳ như vậy
-- Ai bảo thấy

Tôi đạp dấn lên còn Hắn thì chậm lại . Tôi chỉ nghĩ doạ đám con trai mà thôi nhưng lời của Hắn làm tôi giận . Tôi ôm trái banh về nhà vừa ức, vừa quê . Cả buổi chiều tôi suy nghĩ dữ dội để "hoàn trả" đầy đủ . Phải cho trái banh vài lỗ mới hả giận . Tội nghiệp cho tôi lắm lắm . Tôi gồng hết sức bình sanh trên cái compass để chọc lủng trái banh . Giời ạ! loay hoay, gãy cả compass mà trái banh vẫn còn nguyên . Đổ mồ hôi hột . Hổng lẽ tha cho Hắn . Hmmm đâu dễ ... tôi chạy xuống bếp, lấy con dao bứa củi rồi chạy vào phòng . Tôi hì hục ngồi cứa, cứa mấy cái lằn chỉ dù . Dao to, lằn chỉ thì bé xíu, cứa cho xước chứ không rách là cả một công trình vĩ đại . Vật lộn một hồi, tôi cũng cứa được vài phát nhưng không dám làm lộ liểu sợ tụi nó "trả thù" . Tôi ôm trái banh lên sân thượng, bốc một nắm đất trong chậu kiểng, hoà thêm tí nước . Sau đó tôi tri trét lên vết dao cùn cứa cứa hồi nãy . Whoa! trái banh hoàn hảo, chính tôi cũng không tìm ra được vết cắt . Sáng sớm hôm sau, tôi cười toe chờ Hắn ở trước nhà . Vừa thấy Hắn, tôi đưa trái banh . Mặt Hắn sáng rỡ . Sáng hơn lúc mẹ Hắn cho tiền đi coi phin .

Bạn nhưng có gì đó không phải bạn . Tôi biết Hắn khác với mấy đứa kia và tất nhiên Hắn đối với tôi cũng khác hơn mấy nhỏ bạn . Lần đầu tiên, Hắn lộ vẻ khác . Tôi nhớ rất rõ, tối hôm đó là ngày 30 tháng 4 . SaiGòn tổ chức rầm rộ và đám "choi choi, giặc trời" cỡ tụi tôi lôi xe ra đua ngoài Nguyễn Huệ . Chúng tôi đi chung khoảng 8 đứa, tất nhiên là có hai "con dê Chiến" của hai tên "khờ" . Nhỏ Hằng có kẹo ở Mỹ nên nó chia cho mỗi đứa hai cục . Vừa chia xong là đứa nào cũng bỏ vào miệng và chỉ thoáng là hết . Chúng tôi đứng chung một đám . Hắn đứng sát sau lưng tôi . Lúc tôi đang say mê dán mắt vào những màn biểu diễn "anh hùng dại", bàn tay xoè ngay trước mặt . Hai cục kẹo ở trong đó . Tôi quay lại, Hắn nhìn tôi với ánh mắt lạ . Ánh mắt trìu mến, chuyên chở cả một khối tình cảm nóng bỏng . Tôi chợp thấy người nóng bừng . Tuy "ngang như cua, lỳ như trâu, phá như qui?" nhưng tôi vẫn còn cái tính "nhát" của con gái, tôi mắc cở quay sang chỗ khác . Tôi hỏi:
-- Không ăn à
-- Để giành cho Mai

Trường tổ chức đi núi Bửu Long, có một số không có xe nên phải sắp xếp, con trai thì chở con gái . Những chiếc xe không chở người thì chở vật dụng . Hắn và tôi đều có xe nên xe Hắn chở thùng nước và tôi đi chung với Khang -học bên Pháp Văn . Cả ngày phá phách, lúc rời núi Bửu Long thì đám con trai thê thảm . Hai đứa bị vọt bẻ phải đi cà nhắc vì lao xuống tắm ở cái hồ sau núi . Năm đó bia rất mắc .Trước khi về trong thùng vẫn còn bia . Bỏ thì tiếc, mang về thì nặng; đám con trai "tập làm người lớn" bày ra chơi bài cào uống bia . Kết quả , 3-4 đứa "người lớn vội" bị say bò càng, lvà vài đứa kia thì lừng khừng . Tất nhiên bầy con gái nhao nhao "rủa" . Những tên uống bia được con gái chở về . Tới Thủ Đức, trời tối đen, không có đèn đường . Khang vòng tay ôm eo và dựa vào lưng tôi . Bất ngờ nên tôi lúng túng. Cảm thấy hơi kỳ, tôi lay tay và gọi Khang . Khang không trả lời . Về tới Hàng Xanh, khi dừng lại để giải tán, mặt Hắn không sưng nhưng toé lửa . Những tên chở đồ thì phải chở luôn về nhà và giữ đến hôm sau . Hắn vẫn phải chở cái thùng nước . Nhà Khang ở phía Bà Chiểu . Khi nghe phân công, tôi vẫn tiếp tục cho Khang quá giang . Hắn xụ cái mặt, chen vào nói như ra lịnh:
-- Mai! đổi xe đi
-- Thôi

Tôi lắc đầu .

-- Về trễ bị la đó
-- Không sao đâu
-- Đổi xe đi . TL chở Khang cho
-- Thôi, xe TL cao lắm, chống chân không tới

Cả đoàn xé lẻ . Hắn đi theo mấy tên kia . Khang và tôi đi sang hướng Bà Chiểu . Biết Hắn giận nên tôi không được vui . Khang không còn say, gợi chuyện nói nhưng tâm trí tôi bay bổng theo cái thùng nước, tôi không hào hứng như buổi sáng.

Mọi việc trở lại bình thường. Hoa phượng mới bắt đầu nở . Bầy con gái và tôi nhảy choi choi để hái nhưng hoài công vô ích vì "thiếu calcium bẩm sinh" . Khang chào tôi và đứng nói vài câu . Khi tan học, lúc tôi chờ lấy xe, Khang đưa cho tôi một chùm hoa phượng rực rỡ . Hí hửng và cảm thấy hãnh diện khi cả ngàn con mắt ghen tuông trầm trồ vào cành phượng trên tay , Tôi vui nên cười híp mắt lại . Ra tới cổng, Hắn ục mặt một đống (hổng phải như cái mâm, mà thành cái mền luôn ). Mấy tên bạn Hắn thì vô tư:
-- Ê! hái ở đâu đẹp vậy .
-- Không biết . Khang cho

Úi chời! tên nào tên đó nín khe liếc mắt nhìn nhau như bầy kiến đang gởi tín hiệu khẩn. Tôi giả lơ như không thấy cái tín hiệu "cháy nhà" đó, vẫn lui cui đạp xe theo bọn Hắn . Bích và Thu (2 con dê bên Nguyễn Thị Minh Khai) cũng bu vào cành phượng rực rỡ. Cành phượng tươi sáng bao nhiêu, mặt Hắn tối bấy nhiêu . Lúc chỉ còn Hắn với tôi, Hắn nạt:
-- Người gì vô duyên
-- ..

Tôi trợn mắt chưa kịp ơ tiếng nào, Hắn xả luôn câu thứ hai:
-- Ai cho gì cũng lấy . Ai cũng tía lia.

Tôi lặng thinh vì bị đột kích bất ngờ nên chưa nghĩ ra cách trả đòn . Hắn được thế làm tới .
-- Cái thằng đó mà còn nói chuyện với nó
-- Nói thì sao
-- Người gì mà ngu . Bị người ta lợi dụng mà còn ở đó khoe tùm lum

Tôi nổi sùng nên nạt lại .
-- Lợi dụng gì chớ . Nói vừa phải nghen
-- Nó giả bộ thôi . Nó mà say cái gì . Ăn gì mà ngu thế không biết , cứ để cho nó ôm .

Tôi quê một cục nên giận Hắn . Tới nhà ,tôi phóng thẳng xe lên lề, chạy luôn vào cổng . Tôi nổi sùng, cành phượng càng vô duyên hơn nên tôi nhấn luôn vào thùng rác . Truyền thuyết về "nước chống lạnh" trong nhà tôi cũng từ đó mà ra . Mỗi lần hoa phượng nở ,tôi nói với Hắn nên hái một chùm đem về ngâm nước để uống dần tăng hỏa, giảm lạnh . Hắn thì cứ ào ào chống chế không phải ghen mà tại thấy tôi ngu quá nên phải nói cho biết . Úi chời ! nói gì thì nói . Tôi vẫn quảng cáo môn thuốc giảm lạnh đó và sẵn sàng chia sẻ cho ba thằng "giặc"

Hắn và tôi may mắn hơn tất cả mọi đứa bạn . Chúng tôi được cả hai gia đình chúc phúc . Cách xưng hô bị bắt buộc thay đổi vì mẹ tôi nói gọi chồng bằng tên như vậy là hỗn. Tôi thấy ngượng làm sao và phản đối kịch liệt . Hắn chở tôi về, tôi quen miệng gọi tên Hắn . Mẹ tôi quát:
-- Ơ hay! phải gọi nó là anh chớ

Hắn sung sướng với nụ cười không thấy tổ quốc vì mắt nhắm tịt lại luôn . Tiện cơ hội, Hắn cho thêm bốc muối .
-- Đúng rồi đó mẹ . Nó hỗn lắm . Gọi vậy là thường . Nó còn chửi con nữa kìa .
-- Vậy sao anh không tát cho nó vài cái

Tôi quắc mắt nhìn Hắn .
-- Đấy ! đấy mẹ coi .

Sẵn trên tay đang cầm trái cam, tôi mém luôn vào Hắn . Tất nhiên là Hắn chộp dễ dàng . Lập tức, mẹ tôi vơ luôn cái chổi quất cho tôi mấy cái đau điếng . Hắn lật đật đỡ nên cũng được hưởng ké vài cái . Tôi ù chạy lên phòng . Tiếng mẹ chửi vọng lên oang oang . Một lúc sau, Hắn lấp ló hí hí cửa đi vào . Tôi nằm xoay mặt vô trong . Hắn lay tôi .
-- Ê!
Tôi không thèm trả lời, giả bộ giận cho Hắn sợ . Hắn ngồi xuống chép miệng:
-- Công nhận mẹ quất đau thiệt đó
Tôi lồm cồm ngồi dậy .
-- Giờ mới biết sao .
Tay hắn bị sướt một lằn dài , tôi nghĩ do cái cán chổi. Tôi chỉ
-- Đấy nhá! cái này là trời phạt những kẻ làm ác này . Người hại , hổng bằng trời hại biết chưa .

Hắn đi làm để trở thành "người lớn" . Việc của Hắn là phụ trong một xưởng cưa ở Phú Lâm . Tiền lương, má không nhận mà cho hai đứa tôi . Thỉnh thoảng, Hắn về khuya và nồng nặc mùi rượu . Hắn nói là mấy người làm chung rủ đi; Hắn đi theo phá mồi . Hắn có vẻ áy náy khi thấy tôi ngồi gật gù trên gác. Nhất là khi Má la, Hắn còn tội nghiệp hơn nữa . Tôi bị kẹt ở giữa . Khuyên không được mà sửa cũng không biết sửa từ đâu . Một tối, Hắn về khuya, Má gọi tôi xuống bảo tôi ngồi ở bàn đợi Hắn . Trời mưa to . Hắn xiểng xiểng dắt xe vào . Tôi sợ Má la nên lật đật chạy lại vịn tay Hắn . Hắn hất tay . Không ngờ, sàn ướt, tôi cũng xớn xác nên bị té bật ra sau . Đầu tôi giáng vào cánh cửa, xây xẩm cả mặt mày . Má chạy ra la om xòm, bà gán luôn cho Hắn cái tôi xỉn say, oánh vợ . Khi lên gác, Hẳn tỉnh táo . Tôi nghĩ lúc tôi té đã làm Hắn hết hồn,tỉnh rượu . Hai đứa tôi không dám mở đèn, rờ cục u , Hắn hỏi tôi có sao không . Hôm sau Hắn về đúng giờ . Vừa thấy Hắn là Má đã mắng té tát . Hắn lặng thinh . Cục u rất to, tôi phải nằm nghiêng để tránh chỗ đau, cả hai đều sợ . Hai ngày cũng không bớt, Hắn đành chở tôi về bên Mẹ để chị Hảo đắp muối .

Từ đó, Má cứ đem cái chiện Hắn "oánh" tôi ra nhai . Hắn không cãi nhưng Hắn chỉ đính chính là lỡ tay thôi .Anyway, tôi cũng được lợi vì sau đó Hắn không nhậu nữa . Tôi cũng không nói cho Hắn biết cái lý do, hmmm cứ để cho Hắn hối hận, áy náy và mang tiếng "ác" .

Tậu được cái xế nổ đầu tiên, Hắn chưa quen nên mấy hôm cứ dừng xe là cái xe ặc ặc chết luôn . Sau dần rồi không chết dọc đường nữa, Hắn và tôi hớn hở chở nhau về nhà để khoe Mẹ . Trên đường về,ngay ngã tư góc Trần Hưng Đạo và Đỗ Ngọc Thạch bị kẹt xe, cái xe lại ặc ặc như mấy lần trước. Tôi đứng xuống đường để Hắn đạp nổ máy . Hống dè, cái xe nghẹn nhưng không chết, Hắn rồ ga chạy luôn . Tôi đứng ở giữa đường, quê ơi là quê . Đi bộ vào lề, đứng chờ Hắn rất lâu vẫn không thấy Hắn quành lại . Trong túi không có tiền nên không dám ngồi xích lô về nhà Hắn vì nhà Hắn ở trong hẻm . Góc đó thì đông người ai cũng dòm dòm, tôi đành phải thả bộ chờ Hắn . Tôi đi bộ xuyên qua Nguyễn Chí Thanh , rồi 3 tháng 2 vẫn chưa thấy Hắn . Đi bộ hơn tiếng đồng hồ mới mò về tới nhà Mẹ . Hắn cũng ghé nhưng nóng lòng nên phóng xe ra đi tìm . Tôi đợi hoài cũng không thấy Hắn vòng lại, mẹ kêu chị Hảo chở tôi về . Tôi vừa vào nhà, Má hỏi :
-- Con đi đâu vậy . Thằng Chai nó đi tìm nãy giờ .
Tôi tức quá, vừa khóc, vừa kể . Còn Hắn, Hắn chạy một quãng xa tới đường Minh Phụng mới phát giác ra "mất vợ" . Chắng biết mắt Hắn để đâu, Hắn vòng lại tìm nhưng không thấy tôi . Một lúc lâu Hắn mới về . Khi biết tôi đã mò về được tới nhà, Hắn cằn nhằn:
-- Tại sao không đứng đó .
Tôi tức nên biểu Hắn . Lần tới, tôi bỏ Hắn ở giữa đường cho Hắn biết nhưng tôi chưa có cơ hội

--------------------------------------
Thời "ăn không, ngồi rồi" của tôi bị tuyên án tử hình bằng tràng pháo đón dâu . Hồi còn ở với mẹ , Tôi "xổng lưng" đã quen, quần áo cứ dụi vào thau là có người giặt, cơm cũng có người bưng tới miệng . Bữa nào chị Hảo xin về quê, là chị em tôi lừa cho nhau, hoặc vừa làm vừa phụng phịu . Xách gói theo Hắn, tôi làm việc túi bụi cả ngày . Sáng mở mắt thì mấy thau quần áo . Tuy Má không biểu nhưng tôi vẫn phải tình nguyện . Giặt xong, Má đi chợ, còn tôi thì trợn mắt ngồi canh mấy dây quần áo đó . Vừa khô là lôi vô xếp, ủi . Rồi nào rửa chén, dọn nhà . Đó là những việc có tên còn những việc "không tên" nữa . Hai tay bê cái mâm đựng đầy chén dơ, tôi khệ nệ mang xuống bếp rửa . Tôi đưa nhân đá cánh cửa để bước vào nhưng không ngờ cửa bị cài chốt . Thế là "rầm" cái cửa lủng một lỗ to . Cả nhà chạy ra, tôi đứng ngẩn ra cười với cái cửa . Ba ghẹo :
-- Dâu tui! văn võ song toàn .

Ừm và có lẽ võ giỏi hơn văn . Hắn và tôi vẫn "con nít" nên vừa thấy trái cầu ở góc nhà là lôi ra đá "chóc, chóc " . Hắn chuyền sang nhưng tôi đá hụt . Tôi đạp lên trái cầu cho tưng rồi đá lại . Vừa lúc phóng chân ra thì Hắn cúi xuống lượm . Hắn hưởng trọn vẹn một cú đá, ôm mặt rú như bị thọt tiết . Tôi tưởng Hắn giỡn nên đứng cười . Cười đau cả miệng mà Hắn vẫn ôm mặt , tôi lật đật chạy lại "kiểm tra hiện trường" . Cha mẹ ơi! gần nửa má, chỗ xương gò má đỏ rần . Đến chiều, nó thành tím luôn . Hôm sau chỗ đó còn thảm nữa, nó đen thùi . Nhà hỏi, Hắn chỉ tôi, trả lời gọn bơ:
-- Nó đấm đấy .

Vợ chồng người ta nắm tay, kề vai ,còn Hắn và tôi thì "thượng cẳng, hạ tay" . Không phải kiểu "vũ phu" mà chúng tôi giỡn vậy đã quen . Một ngày chúng tôi phải trao đổi vài cái "đấm yêu", có khi Hắn kẹp cổ tôi như đô vật . Một bữa tôi cảm nên ngồi dưới xập chơi với Má . Hắn đi làm về đưa vai hất tôi một cái . Tôi lọt luôn xuống đất . hihi Hắn bị chửi te lun Không cho giỡn mạnh tay nữa .

Đám cưới của tôi chỉ tính đơn giản nhưng bàn qua tính lại, ông nội thêm lễ này, bà ngoại làm nghi thức kia, cuối cùng trở nên rầm rộ . Mới đầu thì anh xui, chị xui tính sao cũng được . Đến lúc đặt thiệp thì nào là bên gái phải "Vu Qui", bên kia phải "Thành Hôn", rồi giành nhau để tên trước . Cái mớ thiệp in phải sửa thành hai bản, một cho nhà trai và một cho nhà gái . Thiệp in không đủ, Hắn chở tôi đi ra Lê Lợi vơ thêm mớ thiệp "điền vào chỗ trống ". Chúng tôi chẳng kịp lựa, cứ cái nào có đủ số thì hốt đem về . Hắn viết phần của Hắn, tôi hì hục viết phần của tôi . Viết mỏi tay, lúc nhìn lại, chữ xấu hoắc . Well, xấu cũng đem đi mời tuốt .

Nào có ngưng ở phần thiệp đâu, CN rước dâu, chiều thứ Sáu ông cậu tôi nặn thêm cái phần " trầu, cau" . Đúng là thần sầu , quỉ khóc luôn. Tự dưng đòi đủ 99 trái cau, và 200 lá trầu . Cái bánh bía cũng hổng chịu, đòi bánh su sê . Giờ đó, chợ dẹp, trầu cau đã đặt từ lâu . Cứ như Hắn và tôi, bánh nào cũng là bánh . Bỏ tỏm vô miệng là ngon như nhau . Hên ghê, anh Hai tôi về khi ở nhà đang ào ào làm thịt Hắn . Anh Hai tôi dẹp hết . Có sao thì mần như vậy .

Nhắc đến tràng pháo "tống cổ" . Gọi là "tống cổ" đúng hơn là "đưa dâu" . Vì vừa dứt pháo, cái tên cúng cơm của cha mẹ đặt cho cũng cáo chung . Dây pháo cũng phản đối nên nổ lẻ tẻ vài tiếng "than phiền" rồi mới im . Dù anh Hai tôi dẹp mấy cái lẩm cẩm nhưng vẫn không dẹp được pháo . Vì pháo "xả xui" . Hắn chở tôi sang gần chợ Vườn Chuối mua pháo . Vào tiệm mới biết họ bán pháo cho cả đám cưới lẫn đám ma . Thường để cẩn thận, người ta đặt trước vì khi pháo nổ dứt, cái ống cuối cùng sẽ bung ra với hàng chữ "Trăm Năm Hạnh Phúc" hoặc "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Cận ngày nên đâu có giờ đặt và kiểm cho chắc chắn . NGười bán nói, chúng tôi gật lia lịa như gà mổ thóc miễn sao có pháo . Hai đứa tôi ôm một hộp . Mua về rồi cả nhà mới nhao nhao lên lo . Chỉ sợ ôm nhầm cái "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Hai đứa tôi nghe hù cũng "yếu bóng vía" , lúc nổ tới cái cuối cũng, tôi nín thở cho đến thấy cái chữ "Trăm Năm Mắc Nợ" .

Mấy tháng sau, Hắn và tôi lại một phen "thót bụng" . Gia đình tôi "Bắc Kỳ" nên có tục "tết mới" . Mẹ sắm cho một bộ lễ : cái mâm, hai chai rượu, hai hộp trà, trầu, cau và một số quà lỉnh kỉnh . Mẹ dặn khi chúng tôi lại nhà bà con thì xếp hết lên bàn ; riêng cái món quà lỉnh kỉnh thì biếu theo mẹ dặn . Đa số người được "viếng" sẽ nhận trầu, cau và món quà lẻ kia . Họ hàng thân thuộc sẽ nhận thêm trà . Tối 29 tết, chúng tôi ghé vào nhà bà thím . Có lẽ bà gìa (khoảng hơn 70) rồi lẩm cẩm chăng ? Bà nhận hết mọi thứ luôn cả cái mâm . Chúng tôi đi về tay không trong khi đó còn rất nhiều người chưa kịp "viếng" .

katie
30-03-08, 03:01 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Nước Mỹ là thiên đường của Hắn và tôi, những kẻ "ngang như cua, hỗn như gấu" không biết "dạ thưa anh và bẩm với mình" . Chỉ vài tháng đặt cái túi quần áo xuống, hai đứa tôi phát giác ra ... ối giời ơi! thoải mái quá chừng, hổng có 2 bà bu giám sát . Chữ "YOU" sao dễ thương chị lạ . You là anh, là em, là mình, là đủ thứ . Thế là Hắn và tôi áp dụng ngay cái "Anh Văn Thực Dụng và Êng Lít Pho Tô Đây (English for Today)" . Tôi gọi Hắn "You, you, you" . Hắn gọi " you, you, you". Vui vẻ cả làng .

Àh! "YOU, và YOU" cũng bị lâm vào chỗ bế tắt . Trong nhà có hai YOU, khi "YOU" này tìm "YOU" kia vẫn phải hét to cái tên cúng cơm ra . Hmmm ! thế là Hắn . Đúng chính Hắn, đổi ngay gọi từ " Dzợ" sang "Mỏng" . Wow! nghe cũng ngộ ngộ . "Mỏng! Mỏng ơi" . Rồi Hắn quen miệng ra giữa chợ cũng gọi "Mỏng! Mỏng" để rồi cái bà bán ở chợ cũng gọi luôn : " Hổm rồi! sao hổng thấy cô Mỏng đi chợ ? "

Tôi đâu có thua Hắn . Có vay có trả mới là bình đẳng . Tôi gọi Hắn là "Mỡ " . Y chang miếng thịt ba rọi . Mỡ ơi là Mỡ . Hắn nói là Hắn sẽ chứng minh cho tôi coi là Hắn hổng phải "Ba Rọi" . Well, well, tôi chờ hoài, chờ hoài mà chẳng thấy Hắn dắt được con bò lạc nào dzìa ngoài tôi . Sau khi thất vọng vì cái "charming" của mình, Hắn lại hùng hổ tuyên bố sẽ chứng minh hổng phải "Ba Rọi" . Hắn ét sơ sai và đúng thật cái bụng của Hắn từ từ xẹp . Tôi phải suy nghĩ, suy nghĩ để tìm thêm một cái tên cho Hắn . Chứ hổng lẽ, trong nhà lại để "MỎNG" này gọi "MỎNG" kia nữa hay sao

Ở Mỹ, vui thiệt là vui vì chúng tôi gặp lại 3 thằng "giặc trời" ngày nọ . Hai đứa ở gần và 1 đứa ở tuốt bên cái xứ "trời đái dầm dề -- oregon" . Đứa bên Oregon mò sang thăm sẵn tiện đi chơi ở khu "giấc mơ thành sự thật - Disneyland" . Whoa! 4 đứa, Hắn, tôi, T, Q rớt hàm khi đi đón X ở phi trường . Chu choa, cha mẹ ơi! cái xứ dầm dề đó mà tốt phong thuỷ phát ớn luôn . Nó tăng gia nhân số kinh khủng: 4 đứa nhóc . Rồi nó phát tướng bệ vệ, ra vẻ "cây cột" của gia đình . 4 đứa tôi lắc đầu . Ừm! nó thay đổi . Hắn và tôi nhìn lại " Ủa! sao hai đứa mình kỳ dzậy ... " . Rồi 4 tên giặc xúm lại phong cấp cho tôi lên chức "BÀ" . Hắn còn tệ hơn gọi luôn " Con mụ này" . Ngồi nhắc lại chuyện xưa, vòng vòng lại nhắc đến chuyện đi thả dê ngày xưa . Q phán cho một câu oang oang:
-- Mịa! con gái bên trường mình chảnh thấy bà cố . Vừa chảnh, vừa dữ . Hổng phê man

Trong bếp, tôi nghe rõ ràng nên vác cái giá múc phở ra .
-- Hêy! nói gì hả . Nói lại coi
-- Úi ... tui hổng nói bà . Bà ngoại lệ
-- Nói xấu, tui bỏ thuốc xổ vào cho chừa

Hù thôi, chứ tôi đâu có dại mà bỏ vào . Chợt nhìn lại cả 5 đứa (tất nhiên đếm cả tôi trong đó chớ) đều đã "già" . Bố khỉ thật, thoáng đó đã vượt băm hồi nào không hay . T & Q chưa lập gia đình, tôi cũng chẳng hỏi về hai "con dê" ngày trước chỉ nghe phong phanh hai nàng "đã theo chồng bỏ cuộc chơi " . Ngồi chồm hổm dưới đất "nhậu" . Bây giờ các "chàng" biết cụng ly, nhậu sành ra phết . Hắn của tôi cũng hăng "tiết vịt" nhưng sau một lon, lăn phè ra gáy .

Nhà tôi trở thành chốn "ôn lại kỉ niệm", T &Q hay ghé . Tôi được phong chức "Bà Bếp" dù nấu dở ẹt . Cả ba tên đó cũng vào bếp phụ "nhặt rau" . Dễ thương nhất, nhất đó là dù tôi nấu món gì (cả những món không tên, ăn xong xin phép chạy ra ngoài hè) , ba tên đó vẫn húp xùm xụp, hít hà, khen lấy, khen để . Gần tết, T ghé với một cô gái rất xinh . Vừa qua cửa, nó ào ào:

-- Bà Mai, bà Mai đâu
-- Dạ thưa ông . Con đây

Tôi chạy ra . Nó tỉnh bơ kẹp ngay cổ "con đào" nói bô bô:

-- Êy! bà coi nè . Con nhỏ này nghen . Nó cũng Bắc Kỳ nè

Tôi bật ra cười, chưa hề thấy người nào giới thiệu "đào nhí" như nó . Hôm nó mời đám cưới, tôi xỉa luôn:

-- À! cho chết nhá . Ngày xưa chọc tui Bắc Kỳ, bây giờ tha hồ mà "Bắc Kỳ" . Cái này là ghét của nào, giời tao của đấy .

Hắn ngủ ngon lành, gáy vang cả nhà . Má biểu Hắn vô lo và số sướng nên hễ nằm xuống là Hắn "kéo ống thổi lửa" . Thoạt đầu, tôi không quen nên lồm cồm ngồi dậy nhìn lom lom coi Hắn gáy . Hắn giật mình mở choàng mắt ra, thấy hai con mắt tròn xoe của tôi đang dòm . Hắn cười rồi lại gáy tiếp . Lâu dần tôi tự quen bằng cách đi ngủ trước Hắn . Đọc những bài báo của các bà than phiền về chứng "gáy" của đức ông chồng, tôi cảm thấy lãng xẹt . Còn ai gáy to bằng Hắn . Chưa nói đến những lúc Hắn mớ . Úi chào! Hắn ú ớ nói tùm lum . Nửa đêm nghe Hắn mớ, tôi sợ . Sợ ma đó, tưởng Hắn bị ma đè nên tôi cũng nhìn dáo dác coi có cái bóng nào không . Tôi kéo mềm phủ kín cái đầu thì Hắn trở mình không ú ớ nữa . Tôi nghe có người bảo, khi người ta nói mớ, lúc đó hỏi thì người đó sẽ không nói dối. Tôi cũng thí nghiệm cho biết . Hắn ú ớ, tôi chồm dậy, hỏi nhỏ:
-- Ăn cơm chưa ?
-- Ơ ..
-- Có bồ hông ?
-- Ơ
-- Bồ đẹp hông ?
-- Ơ
-- Tên gì ?
-- Ơ
Tôi nghĩ hổng lẽ nào . Tự dưng bí, hổng biết hỏi cái gì tiếp, mà cơ hội đâu dễ bỏ:
-- Ở đâu ?
Hắn trở mình hổng thèm ơ nữa . Tôi chồm qua hỏi tiếp :
-- Ở đâu vậy ?
Hắn mở mắt hỏi :
-- Cái gì ?
-- Bồ
-- Bồ gì ?
-- Bồ á
-- Bồ gì . Mai kiếm cho . Ngủ đi .

Hắn lụng bụng rồi ngủ tiếp . Tôi nhắm ngay hông, nhéo hết ga . Hắn nhảy chổm, hét to như cháy nhà . Xuýt xoa, Hắn cau có:
-- Đau .
-- ......
-- Hết cái chơi rồi hả .
-- Bồ L ở đâu thế
-- Bồ gì ?
-- Còn chối, hồi nãy nói có mà
-- Trời . Ngủ đi . Mai phải đi làm nữa . Tửng hết biết luôn

Hắn cằn nhằn rồi kéo mền chùm đầu . Một phút sau, Hắn gáy tiếp . Tôi cũng nằm xuống "bâng khuâng" rồi ngủ luôn . Chiều hôm sau, Hắn đi làm về; tôi vọt luôn lên gác để hỏi về "con bồ trong mơ" . Hắn vạch áo, khoe chiến tích hồi hôm .
-- Xem này .
Trầy luôn miếng da và hơi tím tím . Tôi cũng hơi "áy náy" nhưng mặt vẫn tỉnh queo .
-- Vậy là còn nhẹ đấy .
-- Nhẹ à . Đưa nhéo thử cho biết .
Hắn sấn lại, tôi tống luôn một đạp . Hắn né và nhéo tôi một một cái đau điếng . Hắn tiếp luôn .
-- Chơi gì mà ngu . Bữa nào người ta giật mình để cho một đấm lúc đó đừng hối hận .

Rồi! vậy xong câu chuyện "con bồ trong mơ" . Hắn tỉnh queo, quăng cái áo hôi rình lên đầu tôi rồi vơ bộ đồ đi tắm.

Rành rành là Hắn nhát gan vậy mà Hắn chối leo lẻo . Khi hai đứa ở riêng, một đêm tôi nghe tiếng động ở ngoài phòng khách . Càng lắng nghe thì tiếng động càng rõ và to . Hắn nằm kế bên ngáy ngon lành . Tôi lay Hắn:
-- Ê!
-- Gì
-- Ê! ăn trộm
Hẳn nhổm dậy liền . Mắt cũng thao láo như mắt tôi .
-- Nghe kìa
Hắn vảnh tai nghe . Hai đứa tôi căng bốn con mắt nhìn nhau "hết cả hồn" . Tiếng động mỗi lúc một to, Hắn thì thầm:
-- Giờ sao ?
-- ..........
-- Ra coi thử
-- ờ

Hắn nói mà Hắn hổng nhúc nhích gì cả . Tôi đẩy lưng Hắn
-- Ra đi
-- Ra à ? Lỡ thiệt thì sao
Tôi cũng sợ nên hai đứa thao láo ngồi trên giường thấp thỏm . Tiếng động đó bây giờ kéo dài ra như có người đang kéo ghế . Tôi điếng vì sợ, nhìn sang Hắn . Mắt Hắn cũng tròn xoe .

-- Không biết mấy đứa ?
-- Ra thì biết
-- Ừ ! ra

Hắn nhìn tôi . Tôi nhìn Hắn . Tự chỉ tay vào mặt, tôi hỏi:
-- Ra hả
-- Ừ! Mai ra đi . L đi lấy cái cây .
-- Gì ?
-- Ra đi .
Tôi tuột nhẹ nhẹ xuống giường, rón rén đi ra cửa . Hắn xì:
-- Ê! Ra thiệt hả
-- Còn gì nữa .
-- Lỡ có mấy đứa thì sao ?
Tôi nổi máu "nữ liệt", trả lời :
-- Oánh chứ sao .
-- Lấy gì oánh .
Tôi nhìn quanh phòng . Trống lốc ...chẳng có cái thứ gì để tự vệ cả . Có mỗi cái đèn ở trên tủ, tôi với tay lấy cái đèn rồi đưa cho Hắn .
-- Nhắm mặt nó mà chọi
-- Còn M

Tôi chui xuống gầm giường lôi ra cái bàn ủi . Giơ lên tôi nói
-- Chơi cái này .

Hai đứa lò dò ra tới cửa . Hắn nắm tay, kéo tôi lùi ra sau . Rồi hét to:
-- Ai ở ngoài đó vậy .

Hổng có tiếng trả lời . Tiếng động cũng im . Tôi giựt tay, chỉ cái nắm cửa . Hắn mở tung cứa, hai đứa nhảy ra y chang phim kiếm hiệp . Nhà tối thui hổng thấy ai . Hắn lò dò ra trước, tôi chạy lại mở đèn . Nhà sáng trưng, cái ghế ở phòng ăn bị lệch nhưng không thấy người . Hai đứa cẩn thận dáo dác đi ra . Vẫn giữ cái bàn ủi, Hắn đi trước, tôi theo sau ra ngoài . Hai đứa dòm trước, dòm sau như phim gián điệp . Cuối cùng phát giác ra "kẻ xâm nhập gia cư bất hợp pháp" . Con chuột . Con chuột bị xập bẫy kẹt một chân nên nó cố kéo cái bẫy . Dù đã tìm ra lý do nhưng cảm giác "sợ" vẫn còn nên ngồi "thiền" để hoàn hồn . Tôi cũng phát giác ra chàng "anh hùng vốn dòng hào kiệt" có lá gan cũng như tôi . Ai đời thưở , Hắn ráng nghĩ ra cách "thủ cái cây " để tự vệ . Hắn chống chế là có cái cây, Hắn sẽ bảo vệ cho con dzợ đi tay không .

Hộp me ngọt nằm ở giữa bàn đã mấy ngày mà chưa có xê dịch gì . Nghĩ tới me thì nước miếng tuôn ra ào ào, có nghĩa là me thì phải chua . Lãng xẹt! Khi cái khứu giác truyền tín hiệu "chua" lên ban chỉ huy "não", mà cái vị gíac lại gào lên "ngọt" . Tôi có cảm tưởng như bị gạt nên bỏ trái me ăn dở vào thùng rác . Chắc Hắn cũng vậy nên hộp me còn y nguyên . Nhớ xưa, xưa lâu lắm rồi, khi cả lũ còn kéo nhau đi nói cười inh ỏi ngoài đường . Mỗi chiều sau giờ "cạo trúc", chúng tôi đạp xe bát phố cho đến chập choạng tối . Đường Cường Để là con đường chúng tôi thích nhất . Từ đường Thống Nhất chúng tôi lao vào Cường Để, rồi tất cả co chân lên cho xe vù vù tuột dốc . Nhíp xe kêu o o nghe vui tai . Lúc đó sẽ biết xe "xịn" hay xe "nội địa" . Xe "nội địa" ổ nhíp kêu nhỏ và chậm hơn có lẽ "bạc đạn" dổm hơn . Tuột xong cái dốc rợp bóng mát, chúng tôi thong thả xuống Bạch Đằng rồi quẹo sang Hàm Nghi . Đánh một vòng ngang qua chợ Cũ, đám chợ trời ớ Hồng Bàng . Điểm dừng lâu nhất là chỗ "đá cầu" . Nhóm đá cầu , khoảng 4-6 chú ở khoảng tuổi 40, thường hay đá cầu mỗi chiều ở góc Hàm Nghi, gần cầu tàu Sài Gòn . Các chú đá cầu, chuyền cầu thật giỏi . Cả bọn đứng nhìn trầm trồ . Cứ như vậy đều đặn mà đi . Rồi nhóm đá cầu đó mỗi ngày một ít người và sau cùng khoảng 82 thì không gặp nữa .

Á ! thôi trở lại con đường đầy lá me bay . Hai bên đường Cường Để có những cây me cao vút . Mỗi khi gió to, những trái me chín rớt xuống đất . Tuy vỏ bị bể nhưng mấy đứa bé hàng rong cũng lượm . Thỉnh thoảng thèm me dốt, tụi tôi dắt xe rồi vừa thả bộ vừa ngửa cổ tìm những trái me lở lửng . 5 khối óc hoạt động mạnh mẽ, chúng tôi phát giác ra một "bí mật" . Hàng cây me nằm bên phía hãng Ba Xoong thì có trái ; hàng me nằm phía bên nhà dòng kín thì hiếm, rất hiếm khi thấy trái . Hái me, đơn giản vô cùng . Rút chiếc dép, ngắm cho thiệt kỹ mục tiêu, chọi lên, và mục tiêu rớt xuống . Nếu dép bị kẹt thì lại chọi chiếc dép thứ hai lên để "giải vây" . Chiếc thứ hai hổng hoàn thành nhiệm vụ thì "hổng sao cả" chiếc thứ 3 sẽ bay lên . " Đi đêm có ngày gặp ma", chiếc dép của Hắn bị mắc nạn ở tuốt trên cao. Mấy đứa ráng "cứu nó" nhưng nó vẫn không thoát được . Những chiếc dép sau được chọi lên thì chọi không tới, hoặc quá nhẹ không đủ lực để làm rớt chiếc dép của Hắn . Mấy đứa chụm lại ra những sáng kiến độc đáo nào là trèo lên cây, đứng chờ gió thổi, lượm gạch quăng lên . Cuối cùng tất cả đồng ý "chọi gạch" . Đi một vòng từ Cường Để sang Hai Bà Trưng nhưng vẫn không tìm được cục gach. Thế là vòng đai được nới rộng thêm . Lượm được cục gạch mà mừng như lượm được tiền . Chúng tôi hớn hở trở lại Cường Để . Than ôi! than ôi! chiếc dép vĩnh biệt không lời trăn trối . Cả đám đứng ngửa cổ ráng tìm thì tin sét đánh đưa tới từ bà bán thuốc lá bên lề:
-- Tụi mày làm cái gì dzậy ?
-- Dạ ! hồi nãy tụi con bị kẹt chiếc dép ở đây mà bây giờ hổng thấy nữa .
-- Nãy thấy có thằng nhỏ nó trèo lên lấy rồi
-- Đứa nào ạ ?
-- Hổng biết

Khoảng cuối thập niên 70s và đầu 80s, câu lạc bộ Thanh Niên ở Duy Tân là nơi nổi nhất có "nhạc sống" ở SaiGòn . Đám choi choi cũng ra đó để kiếm "bò lạc" . Nhà tôi có lịnh giới nghiêm lúc 7 giờ tối , nghĩa là cấm tuyệt chị em tôi không được đi ra ngoài sau 7 giờ. Phố xá về đêm là cả một thế giới hoa màu mà các chị em tôi chỉ được đứng trên lan can nhìn xa xa . Mỗi lần muốn ra ngoài buổi tối là trần ai, khoai củ vì phải xin phép trước và nói sẽ đi với ai, đi đâu, làm gì và mấy giờ thì về . Đôi lúc mẹ cho, lúc không cho . Có khi cho thì phải đi với một người nữa . Tôi nghe đám bạn xì xào về Câu Lạc Bộ . Hắn cũng kể với vẻ hào hứng . Tôi năn nỉ Hắn dắt tôi đi với . Mủi lòng Hắn với mấy đứa kia lập mưu kéo lại nhà tôi với cái lý do vô cùng "con nít" - "Làm Bích Báo" . Tổ chác! Anh Hai tôi có ở nhà nên anh Hai kêu kéo lại nhà tôi mà làm và anh sẽ phụ . Thế là Hắn phải chạy về nhà gom đồ nghề "bích báo" sang nhà tôi . Cả đám 5-6 đứa lui khui làm nhưng mặt đứa nào cũng nhăn như khỉ ăn ớt . Khoảng gần 8 giờ tối, anh Hai tôi hỏi :
-- Tối nay mấy đứa tính đi đâu vậy
Tôi nhột nên đưa mắt cho Hắn và mấy đứa kia . Tôi nghĩ "chết mẹ ! bể" . Tôi khều Hắn . Hổng đứa nào dám ho he chi cả .
-- Tụi em tính đi đâu ?
Tôi ớn nhưng nhìn mặt đứa nào cũng xanh lè . Tôi liều luôn:
-- Tính đi ... chơi
-- Chơi ở đâu ?
-- Câu lạc bộ Thanh Niên .

Anh tôi lườm . Mấy đứa kia ào ào vào hùa với giọng điệu khuyến mãi . Tiếc thật ! vậy mà bây giờ chẳng đứa nào chịu nhào vô cái nghề advertising . Biết đâu với cái gene sẵn có đó sẽ có đứa hái ra tiền . Cuối cùng, anh Hai cho đi nhưng kèm với điều kiện " chỉ một lần này thôi , về trước 11 giờ và phải đi chung với nhau" . Giời ạ! cả đám ào ào đồng ý . Tôi nghĩ lúc đó nếu bắt quì xuống thề thì tất cả đều sốt sắng tuân theo .

--------------------------------------------------------------------------------

Trên người Hắn cho bao nhiêu "di tích lịch sử", tôi biết gần hết và có vài cái là cúa tôi. Năm đó truyện chưởng bị liệt vào văn hoá đồi truỵ nên đi mướn chui . Rất hiếm khi tìm được đủ bộ . Tôi mê truyện chưởng . Hắn không thích nhưng vẫn lọc cọc đi mướn về . Riêng cái công Hắn đi tìm đã đủ gắn bó một đời và cộng thêm cái phần "trút cả gia tài" vào mấy cuốn chưởng thì tôi lẽo đẽo theo Hắn một kiếp cũng đáng . Người khác thích Hoàng Dung và Quách Tĩnh nhưng tôi mê cô Triệu Minh và anh chàng Trương Vô Kỵ . Khi ở chung, cái tật xấu cúa Hắn lòi ra nhiều vô kể . Hắn cắt móng chân bằng dao . Cạo mặt bằng lưỡi lam và rửa mặt phọt phẹt không xài khăn . Việc đầu tiên, tôi cắt móng chân cho Hắn . Mấy cái móng chân giét đầy đất cát, cắt ngang phè, nhìn chướng con mắt . Tôi lui cui cắt trong khi Hắn cứ nhấp nhỏm . Tôi làu bàu:
-- Hổng ngồi yên, chảy máu ráng chịu
-- Cắt gì mà lâu thế
-- Lâu cái gì . Cắt cho là hên lắm rồi .
-- Vậy thì đừng "hên" tốt hơn
Hắn ngọ ngoậy, tôi xẩy tay nên bấm sâu vào thịt . Máu tuôn ra . Hắn hét:
-- Thấy chưa .
Hắn giựt bàn chân lại, rồi ôm cái chân nhảy lò cò . Tôi thấy máu hơi hoảng nhưng nhìn Hắn ôm ngón chân nhảy tưng tưng thì tôi mắc cười .
-- Chưa
-- Đây này . Lấy máu của người ta này .
-- Xời! có tí mà làm như chết không bằng
-- Tí à
-- Ừ
-- Sao mới nhiều hả
-- Thì đổ ruột, lòi phèo á

Nói vậy nhưng tôi đi lấy thuốc rửa cho Hắn . Vết cắt hơi sâu, tôi nghĩ chắc cũng đau nên Hắn đi "chấm phẩy" . Què vậy mà Hắn đâu có chừa, Hắn vẫn đưa chân cho tôi kèm theo câu:
-- Cắt vậy, hèn chi ế . Hổng có bợt bo đâu mà ham .
Khi thấy người ta đổ xô đi học làm móng tay, Hắn nói:
-- Hêy! người ta đi làm móng . Còn you thì đừng nhé . You làm nghề "rút" móng hợp hơn

Sáu tháng ngắn ngủi sống với Hắn, tôi thay đổi . Từ những ngơ ngẩn ở sân nhà thờ để mong gặp lại một người cho đến lúc chia tay ở bến xe đò Miền Tây , tôi vui vẻ sống bên Hắn . Hắn không than, cũng chẳng hờn . Hắn không biết hay cố tình không biết "cái con nhỏ bạn Hắn" tửng tửng đem tình yêu đố vào môt cái hố trống không . Thỉnh thoảng trong lúc giỡn, Hắn nhắc đến người đó. Tôi vấn vương một tí rồi lại quên . Mẹ tôi lắc đầu khi thấy tôi ăn hiếp Hắn . Mẹ cứ xót xa " tội nghiệp thằng Bé, vớ phải con rắn hổ mang ."

Buổi sáng hôm đó, ngồi trong quán cà phê đợi xe, Hắn và tôi nắm chặt tay nhau . "Vợ chồng mới" tuy háo hức để đi nhưng trong lòng tôi bùi ngùi . Để an toàn, họ chia chúng tôi ra làm hai . Tôi đi xe đò, Hắn phải đi bằng ghe . Lúc lên xe, tôi chỉ kịp ngoái cổ nhìn Hắn một cái . Tôi lạc lõng ở trại tị nạn . Hắn biền biệt không tin tức . Tôi hàng ngày hồi hộp chờ đợt người mới nhập trại . Không có Hắn . 4 tháng sau, gia đình cho tin Hắn bị bắt ở bến đò . Biết tin đó, tôi mừng . Có lẽ chưa có lá thư nào mà tôi mừng bằng lá thư đó . Hắn vẫn sống nhăn răng . Những lo sợ viển vông không ám ảnh nữa . Thêm một lần tôi quyết định và đặt cả cuộc đời vào đó . Sự quyết định này được chọn kỹ càng với những đắn đo, suy nghĩ . Tôi chờ Hắn . Dù ra sao tôi sẽ chờ Hắn .

Cái quyết định đó được đổi bằng 15 năm dài . Hắn và tôi viết thư đều đặn được 8 năm . Nơi phương trời xa thẳm, có lẽ 8 năm đã làm cho Hắn mệt mỏi, Hắn bước thêm bước nữa vào năm thứ 10 . Năm thứ 9, 1990, khi Việt kiều về nước ồ ạt, Hắn hối tôi về . Lúc đó, xứ người, quần quật cơm áo, tôi đang học đại học năm thứ 3 . Không tiền, nghèo xác xơ thì sao mà về . Chúng tôi bắt đầu trách móc và thơ từ rời rạc . Tôi nghe tin Hắn và nhỏ bạn đi lại với nhau . Tôi giận . Mãi đến 91, Q chạy xuống nói với tôi:
-- Bà Mai! bà đi về đi
-- Về làm gì
-- Bà nghe lời tui . Dzìa đi .
-- ......
-- Nó làm vậy đâu có được . bà dzìa nói cho rõ ràng
-- Tui đang đi học .
-- Bỏ mẹ nó đi . Đi xong về học tiếp . Có ai ăn hết chữ của bà đâu . Nghe đâu tụi nó kỳ này làm thiệt đó .

Tôi tất tưởi bỏ học, đi về . Đúng vậy . Hai gia đình sui gia đã giận nhau từ lâu và không qua lại nữa . Tôi vẫn hy vọng và tin Hắn . Tin ở cái tình ngây ngô, tin ở quá khứ . Bất chấp sự cản ngăn của Mẹ, tôi ghé về nhà Hắn . Tôi không còn nhận được sự vồn vã của gia đình, họ đón tiếp với tôi bằng những con mắt e dè . Họ rào trước, đón sau để bảo vệ cho người mới . Trời đất đổ xụp trước mặt . Tôi lặng lẽ bước ra khỏi căn nhà đó . Ngay tối hôm ấy, Hắn chạy đôn đáo đi tìm nhưng tôi tránh mặt. Còn gì mà gặp . Tôi khăn áo xách gói về Mỹ và cắt đứt liên lạc .

Quá khứ buồn đã mang lại cho tôi mặc cảm thất bại . Khủng hoảng mất một năm, cái tính "lỳ" cúa tôi trỗi dậy . Tôi trở lại trường . Khoảng gần 5 năm, trong một chuyến đi công tác tôi ghé về thăm Mẹ 1 tuần. Bước chân xuống phi trường, tôi không kiềm chế được tình cảm nên tôi tìm người bạn cũ để hỏi thăm Hắn . Qua nhỏ bạn, tôi biết được hôn nhân của Hắn không êm đềm như tôi nghĩ . Họ chia tay đã hơn một năm và Hắn đang gõ đầu trẻ ở cái trường xưa. Tôi dự định đi nhìn lén Hắn . Đứng ở trước cổng trường, lòng tôi xao xuyến. Bao nhiêu kỉ niệm đều sống lại và tôi thấy mình như ở tuổi 16 . Nhìn qua cánh cổng im lìm, mấy khóm trúc vẫn còn nguyên dạng và cây phượng vẫn xoè tàn che rợp sân . Thấy Hắn dắt xe ra cổng, tôi buột miệng lên tiếng gọi:
-- TL
Hắn nhìn dáo dác . Tôi gọi thêm một lần nữa :
-- TL
Hắn trố mắt nhìn "con nhỏ cà chớn" đang ngồi chễm chệ trên cái xe đạp trước mặt Hắn . Nhìn cái mặt ngớ ngẩn, thộn của Hắn, tôi toe toét cười và gật đầu lia lịa . Hắn bảo lúc đó Hắn tưởng "oan hồn" réo gọi Hắn . Hổng ngờ Hắn gặp "quỉ cái", nó ghê gớm hơn , chỉ nhìn có một cái là nó dắt tuốt sang tới Mỹ luôn . Số mệnh đã định sẵn cho Hắn và tôi . Tôi vọt xe chạy đi trước, Hắn đuổi theo sau rồi bắt kịp ở cuối đường Sương Nguyệt Ánh . Chúng tôi cố giữ ở tình bạn . Nhưng lần gặp mặt đó đã là một bắt đầu . Tôi vẫn ôm trong lòng cái "ghen" và hận . Hắn hiền lành, nhường nhịn và vẫn "im như thóc" khi cơn giận nổ ngòi. Cái "im, nhẫn nhục" của Hắn làm tôi hối hận về những lời to tiếng . Cái mặt bí xị của Hắn làm tôi áy náy . Tôi lại đạp xe đạp lò dò đi coi Hắn "đã chết chưa " . Cứ như vậy trong hai năm, tôi về 3 lần , lúc nào cũng về đột xuất hai tuần rồi biến mất. "Tình cũ không rủ cũng đến", phương chi chúng tôi . Vợ chồng tôi hoà thuận . Tôi vẫn "quê độ" về cái cuộc đón tiếp hờ hững của 15 năm trước nên tôi không chịu về. Hắn "uống mật gấu" chửi một trận long trời, lở đất . TL của tôi không "khờ khờ" như tôi tưởng . Tôi nhận ra cái "uy" của Hắn. Tỉnh mộng, Hắn đã trưởng thành, chỉ có tôi là tửng tửng . Tôi phục Hắn, phục sát đất . Tôi suy nghĩ lại, quả thật là tôi "gàn" . Đuối lý, thế là tôi lót tót lên xe . Hắn chở tôi về nhà để tấn phong lại chức vị "vợ thằng L" . Hôm đầu tiên tôi vào cửa, Ba gật gù:
-- Về rồi hả con ? Về là tốt rồi . Không có gì nữa .

Hôm làm giấy tờ để xuất cảnh . Quyên đưa ra điều kiện khó khăn . Ở nhà hai ngày tôi nghe đầy tai nhưng chuyện tranh giành tài sản . Tôi không biết những gì đã xảy ra nhưng Hắn chẳng bao giờ nhắc đến Quyên . Thời gian của tôi không có nhiều nên tôi hối Hắn đi giải quyết . Hắn giận dữ về nhà. Tôi ngồi trong phòng xếp hành lý . Hắn liệng chùm chìa khoá và đá cái ghế . Đoán được khó khăn nên tôi chuẩn bị tâm lý . Tôi đứng dậy ra khỏi phòng . Đợt một lúc cho Hắn "hạ hoả", tôi đứng ở cửa ló mặt vào . Hắn nằm trên giường .
-- Đập đồ xong chưa ?
-- Gì ?

Tôi chỉ cái vali ở dưới đất .
-- Nhớ cái đó của tui. Tên ở trên đó
Hắn nhìn tôi .
-- ....
-- Đá vào què ráng chịu .

Tôi rút mặt ra nhưng không bỏ đi . Hắn gọi
-- Êy!
Tôi nín hơi, lặng thinh . Đúng như tôi đoán, cửa mở, Hắn xộc ra . Hắn giật mình khi tôi thù lù ở cửa .
-- Làm cái gì vậy
-- Né . Né chứ sao . Lỡ tai bay, hoạ gởi . Mém trúng mặt, tàn tạ nhan sắc thì sao .

Giấy tờ nhùng nhằng vì thiếu giấy ly dị chính thức . Tôi nghĩ Quyên là bạn . Con gái với con gái dễ nói hơn . Nghe ý kiến đó, Hắn không cho tôi đi . Ở nhà cũng không cho tôi đi nhưng cái tính "lỳ" , tôi đi một mình . Quyên thay đổi . Nó không còn là bạn . Nó tranh giành từng chút với những lời đanh đá, chợ búa . Nó đặt thẳng bảng giá. Nghe nó nói, tôi confused không biết nó có bao giờ nghĩ tới tôi hay không . Cái nhà đó là của hai gia đình cho chúng tôi . Cái tình bạn không đáng một xu và cái tình của nó với Hắn cũng không đáng một cắc . Tôi nói cho Hắn biết . Hắn nạt:
-- Đã nói là không đi . Kệ nó
-- Rồi còn mình
Hắn lặng thinh .
-- Vậy L tính sao ? Tính để lại tình nghĩa hay là dứt khoát
-- ......
-- Nếu tính để lại tình nghĩa thì cứ tòng teng như bây giờ , còn không thì dứt khoát đi
-- Đi thì đi rồi
-- Vậy thì tiếc gì nữa .
Hắn nhìn tôi .
-- L à! cho nó luôn đi . Mình đi rồi kể như là xong . Giải quyết như vậy L không còn nợ gì nó nữa .
-- .......
-- Giành giật làm gì . Dù gì mình cũng không ở đây .
Tôi để Hắn ngồi đó gậm nhấm những mất mát . Buổi tối, Hắn đồng ý với cách giải quyết của tôi . Gia đình ào ào phản đối . Ba cũng không đồng ý . Hắn không lên tiếng . Nhìn vẻ khó xử của Hắn, tôi không trách Hắn . Đợi lúc chỉ còn Ba, tôi khóc nói với ông:
-- Ba! Ba cho con cái nhà đó đi
-- Cái gì cũng được nhưng cái nhà đó không được
-- Ba, vợ chồng con đi mà . Đâu có ở
-- Ba giữ là giữ cho con thôi . Nó có đủ rồi con

Tôi vẫn năn nỉ . Cuối cùng ông xiêu lòng, kèm với câu đầy thương cảm :
-- Con tính vậy Ba không ý kiến . Cúa tụi con, muốn tính sao thì tính .

Vậy là xong . Cái giấy ly dị giá trị một cuốn sổ đỏ và người điều đình lại chính là tôi .

Chúng tôi chỉ ôm những kỉ niệm đẹp làm hành trang cho tương lại. Lần này đổi ngược lại, Hắn ôm áo theo tôi đi sang xứ người . Gia đình tôi gia tăng nhân số, 2 đứa nhóc liền nhau . Cách xưng hô dễ ợt vì "ba" "mẹ" . Tôi gọi Hắn "BA" . Hắn gọi tôi "MẸ" và khi tôi gọi, Hắn "DẠ" vang cả nhà . Tư dưng thấy oai vô cùng .

Cả nhà 4 mạng đi vào tiệm để thử món "Cơm Hến" , sau đi đặt con vào ghế, Hắn lật đật đi "đáp lời sông núi" . Ngoái cổ dặn :
-- Gọi cho ba cơm hến
Tôi gọi y chang như lời Hắn . Lúc người ta bưng ra, bày 4 tô cơm hến đầy cả bàn . Hắn trợn mắt nhìn tôi:
-- Sao gọi dữ dzậy ?
-- Thì Ba dặn mà
-- Dặn gì
-- Ba nói cho ba cơm hến , thì mẹ gọi ba cơm hến
-- Trời

Hắn đưa tay lên chỉ chỏ .

-- Ba . nghĩa là ba này nè . Chứ không phải là ba cái số 3 đâu mà gọi 3 tô cơm .

Hắn và tôi bật ra cười . Chúng tôi to go hai tô cơm hến để ăn ngày hôm sau . Từ đó, Hắn học kinh nghiệm . Hắn dặn:
-- Gọi cho Ba, một tô phở

Vợ chồng tôi đích thực là làm lại từ đầu . Tôi dọn nhà để trách những cặp mắt tò mò nhức nhối của hàng xóm đến một khu "đèn nhà ai nấy tỏ" . Mới đầu Mẹ giận Hắn nhưng khi có mặt hai đứa nhóc, Mẹ cũng "lựu đạn" như tôi . Mẹ long đong, vất vả và phụ tôi nuôi hai đứa . Tiếng gọi ngây thơ " Bà Quại, bà Quại ." đã nói được tình cảm của bà cháu . Mẹ tôi dạy hai đứa nhóc lễ phép chào hỏi mọi người như cái khuôn phép mà ngày xưa, rất xưa tôi đã học . Bé Ngọc được khoảng 2 tuổi, mỗi lần ngủ dậy là khóc . Mẹ tôi dặn nó:
-- Con đừng khóc nhá . Để cho em ngủ .
Tôi cũng dụ khị
-- Con thức rồi thì đi ra khỏi phòng . Con gặp mẹ hay gặp bà thì nói " Dạ, Con thức rồi" .

Tập mãi, con bé mới quen . Tôi ngồi ngoài sân nhìn qua cửa lưới . Con bé ngoan ngoãn ôm cái mền, khoanh tay, cúi đầu trước con chó .
-- Dạ chó, con thức rồi .

Từ daycare về, bé chạy vào nhà, tất nhiên là gặp con chó đầu tiên . Bé cũng ngoan ngoãn, khoanh tay, cúi đầu trước con chó:
-- Dạ chó, con mới học về
Chúng tôi bật ra cười làm con bé ngơ ngác . Hắn ghẹo tôi
-- Úa, dạy giỏi mà sao con tui kỳ dzậy . Nghe nổ ngon lành lắm mà .

Tôi xì cho một tiếng

Tôi thương chó, thích nuôi chó . Hàng xóm dắt cho đi ngang, tôi lúc nào cũng chạy ra ôm ké một chút . Hắn cứ xì xì gớm vì Hắn ghét chó . Ghét lắm lắm vậy mà một ngày Hắn mừng rơn ôm về một con chó nhỏ nhắn khi tôi nghỉ làm tạm thời vì lý do sức khoẻ . Hắn hí hửng trao con chó:
-- Mỏng! cho Mỏng.

Hắn chở tôi đi làm giấy tờ cho thành viên mới . Tôi viết Lucky Huỳnh. Hắn dảy nảy:
-- Ê! sao lấy họ đặt cho nó
-- Có tên thì phải có họ chớ
-- Đâu có ai đặt họ cho chó
-- Nó hổng phải chó nghen . Nó là con trai mi .
-- Nó hổng phải con mi à
-- You ôm nó về mà .

Hắn cứng họng . Thế là con chó có cả họ lẫn tên "Lucky Huỳnh" . Chị tôi thấy tôi suốt ngày ôm Lucky nên hỏi Hắn:
-- Nhà chú L mới mua con chó à
-- Ừ .
-- Ủa, tưởng hổng ưa mà
Hắn nhăn nhó .
-- Có nó cũng đỡ . Để mụ Mỏng ở không, mụ đẻ ra đủ thứ chiện cho làm . Nói nghe nhức óc luôn . Có nó, keep mụ Mỏng busy .

Tôi bận rộn với Lucky nên Hắn được relax . Không bao lâu, Hắn móc:
-- Mỏng! hay là you ôm nó lên giường ngủ luôn đi
-- Được hén
-- Êy! đừng làm thiệt chớ . Muốn ngủ đi chỗ khác nghen .

Tôi ôm Lucky xuống đất ngủ . Hắn không ngủ được, chắc áy náy nên bảo tôi:
-- Làm thiệt hả . Lên giường mà ngủ
-- Còn Lucky ?
-- Cho nó ra ngoài .
-- Vậy thì thôi .

Hắn cằn nhằn nhưng vẫn nhường giường vì không chịu ngủ với chó . Vài tháng sau, Hắn than thở với chị tôi:
-- Chị biết hông bây giờ em thua con Lucky nữa . Có cái giường cũng bị giành . Cả ngày nó cứ Lúcky, Lucky . Nó nói chuyện với Lucky còn ngọt hơn với em nữa .

Tôi nghe cũng mủi lòng . Đành phải đem Lucky ra chỗ khác, con Lucky khôn bạo . Tôi vừa ngồi xuống là nó nhảy tót vào lòng . Hắn nạt nó:
-- Ê! tránh chỗ coi .
Hắn phồng mang với nó . Lucky nghiêng nghiêng cái đầu nhìn Hắn nhưng không xê dịch . Hắn nói:
-- Biết dzậy . Hồi đó không mang dzìa .

Hôm tôi nằm trong nhà thương, Hắn nhốt Lucky trong phòng tắm vì Lucky cứ rên ỉ ỉ đi kiếm tôi . Cầm lòng hổng đặng, Hắn shared giường với Lucky . Lúc tôi về Lucky lăng xăng chạy theo Hắn . Rồi Hắn kiêm luôn phần tắm, ăn, đi dạo . Everyday, Hắn cằn nhằn nhưng vẫn đút túi cái bịch đi dạo .

Cái tật "hà tiện lời nói" của Hắn nó lớn, lớn hơn núi và sâu hơn biển . Hắn chẳng nói tiếng nào đã biến ra khỏi nhà . Nhiều lúc tôi phải gào và tìm lỏ con mắt vẫn không thấy Hắn . Ra garage phát giác xe mất nên phải đoán là Hắn dzọt . Tôi cằn nhằn nhưng Hắn cứ "quên" . Hai đứa nhỏ mở mắt ra hỏi:

-- Mẹ ! ba âu, ba âu .

Hổng lẽ vì chiện nhỏ xíu đó mà nhảy tưng tưng, tung váy, xé áo chửi rủa hay là tung quần áo của Hắn ra đường . Tôi chưa bao giờ làm nhưng thấy cảnh đó rất nhiều ở lối xóm . Hmmm Xứ Mỹ văn minh mà lị . Phải xài chiến thuật cao siêu hơn chứ múa tay, múa chân thì đám "hàng xóm mũi lõ " tưởng tôi điên, họ gọi xe chở vào nhà thương điên thì bỏ mẹ . Tôi bảo hai đứa bé lấy giấy vẽ hình "Ba" . Mỗi đứa phải vẽ 2 tấm . Tôi cũng lấy cây Sharpie ngồi hí hoáy viết . KHoảng nửa tiếng, 4 tờ giấy với nét vẻ rất ư truyền kỳ của hai đứa con nít . Một cái đầu đàn ông to tổ bố với vỏn vẹn vài cọng tóc . Gương mặt có cái miệng cười rộng tang hoác; hai con mắt tròn xoe với gạch, gạch một đống gạch làm lông mi . Tôi nắn nót viết hàng chữ :

Tìm Người Thân
Tên: TL Huỳnh
Tuổi: Ngoài băm
Cao: 5ft 5
Nặng: 140 lbs
Ngoại dạng: Xấu ơi là xấu
Đặc điểm : Hổng thích nói

Tôi dắt hai đứa nhỏ và Lucky đi bộ ra đầu cổng complex . Ngay chỗ scanner, tôi dán một tờ . Từ đó về tới cửa, ba mẹ con dán thêm 3 tờ nữa vào 3 cây cột đèn đường. Ố là la, khoảng tiếng sau, vừa nghe tiếng xe, hai đứa nhỏ bỏ cả TV, mừng nhảy tưng tưng, con Lúcky vẫy đuôi sủa gâu gâu . Hắn cầm tờ giấy đi vào; tôi vẫn ngồi coi TV . Hắn xỉa ngay tờ giấy vào mặt .
-- Chơi gì kỳ vậy
-- Hổng chơi nha . Tìm người à
-- Đi chút xíu mà
-- Ủa ! Đâu có ai nói đi lâu hay đi lẹ đâu
-- Mi đi mua sữa
-- Oh! vậy nhắn một tiếng hổng được sao ?
-- Đi chút mà
-- Sao "mẹ" biết Ba đi chút hay đi luôn

Hắn hầm hực, vo tờ giấy liệng vào thùng rác .
-- Ế! cái hình hai đứa vẽ đó nghen . Bỏ uổng vậy
-- Toàn là bầy đầu chuyện gì đâu á
-- Nè! Ba nó gom đủ 4 tờ chưa ?

Hắn nháy dựng
-- cái gì ? 4 tờ
-- Ừ !
-- Ở đầu ?
-- Dán ngoài cột đèn đường đó .

Hắn chạy te ra ngoài . Tích tắc, Hắn về với mấy tờ giấy .

-- Lần này, Mẹ lịch sự viết bằng tiếng Việt nghen . Lần tới, đi mà hổng "báo" là sẽ viết bằng tiếng Mỹ để bà con đi kiếm giùm .
-- You ...you
-- Hổng có you ...you gì á .

Tôi mở cửa dắt Lucky và hai đứa nhỏ ra sân . Vậy mà nghiệm vô cùng . Từ đó, mỗi khi Hắn đi, Hắn báo cho một tiếng

katie
30-03-08, 03:02 AM
Có lẽ Lucky không quên những ngày đầu tiên làm thành viên trong gia đình . Hắn ghen tị với nó . Hắn quát nó . Hắn nạt nộ nó . Lúc nào nó cũng nghiêng nghiêng cái đầu bé tí, đưa cặp mắt buồn ơi là buồn nhìn Hắn . Lúc nó "accident", nó chạy trốn dưới gầm ghế khi Hắn hét . Rồi nó bị đuổi ra patio . Tôi đợi Hắn vừa ra khỏi cửa là cho Lucky vào . Con chó khôn lạ lùng . Đôi lúc Hắn bắt được thì Lucky cúp cái đuội, cúi cái đầu lừ lừ , chậm chậm đi ra . Trời ơi! lúc đó thấy tội nghiệp làm sao . Lucky có cách diễn tả tình cảm riêng của nó . Nó cũng kiếm cách get even theo kiểu của nó . "Tè" . Ừ! Nó "tè" để trả thù . Nhà tôi có thói quen bỏ giày dép ngoài patio . Nhà có 4 mạng . Lucky không bao giờ "accident" vào giầy dép của tôi hay của hai đứa nhỏ . Nó chỉ nhắm vào giày của Hắn . Sau những màn gầm thét, Hắn đem giày đặt lên ghế . Lucky cũng nhảy tưng tưng ráng đụng cho rớt chiếc giày xuống để "tè" vào đó . Chưa hết nha, Lucky phóng tuốt vô phòng, nhảy lên cái giường và nhắm ngay cái gối của Hắn để "tè" . Tất nhiên là Hắn chửi, Hắn hét và Hắn dí nó nhưng vẫn không hề oánh nó . Hằng ngày đều đặn, Hắn dắt nó đi "dạo phố" . Hắn bỏ hai weekends để cưa, đóng, đục làm cho Lucky một cái nhà rất xinh . Rồi sơn hoa hoè, chân dung và viết tên Lucky . Hắn đóng, 3 mẹ con ủng hộ tinh thần, Lucky cũng nghiêng cái đầu tò mò nhìn cái nhà của nó . Những phút cuối cùng của Lucky, Hắn tắm cho nó, ôm nó, hôn lên trán nó và trong vòng tay của Hắn, Lucky nhìn Hắn trước đi vào giấc ngủ . Hắn đặt tấm bia " Our son, we'll miss you" và lặng lẽ để ở góc sân .

Trong phòng của người đồng nghiệp có bình bông "tropical" rất đẹp, bà ta khoe là bình bông đó để được tới 1 năm . Mới đầu tôi không tin vì đó là hoa thật. Sau một tháng bình bông vẫn khoe màu đẹp đẽ như lúc mới tới và đúng thật, nó last được cả năm . Tôi kể cho Hắn nghe và chợp nhớ ra từ ngày tôi quen Hắn, Hắn chưa bao giờ "romantic" tặng cho tôi một cái bông dù là bông "cứt lợn" . Tôi "xía"; Hắn đầu hàng một cách nhanh chóng:
-- Tưởng cái gì ? cái đó thì dễ thôi

Whoa! hai ngày sau tôi nhận được một chậu bông lan "to tổ bố" . Tất nhiên là tôi cười tít mắt lại , lật cái card để tìm "ân nhân" . Trên card viết : " My Babe! Love U" , lật hoài, dò cả kiếng lúp vẫn không thấy tên người gởi . Tôi nghĩ đến Hắn nhưng tự động gạch tên Hắn ra vì Hắn chẳng bao giờ gọi tôi là Baby và cái chữ "romantic" thì không bao giờ có trong tự điển của Hắn . Chẳng biết người gởi, thì cái bình bông trở thành "của nợ". Tôi mang cái thắc mắc đó về kể cho Hắn nghe . Hắn phán ra câu xanh dờn:
-- Của mi
-- Của you ?
-- Ừa ! chứ hổng lẽ có thằng nào đui hơn mi sao ?
-- Xí vơ
-- Hổng tin thì thôi .
-- Vậy trên card viết cái gì ?
--
Hắn hổng thèm trả lời . Tôi vẫn không tin .

Cha mẹ ơi! 28 ngày sau, tôi gọi phone ra nhà băng vì thấy có một transaction gần $400 từ chỗ lạ hoắc . Thấy tôi làu bàu về cái line đó . Hắn thủ thỉ:
-- Gọi cái gì mà gọi . Tiền bông đó
-- Hả
-- Thì bình bông của you đó
-- Ơ ..

Tôi trợn ngược mắt . Hắn cười mỉm chi phát ghét .
-- Mỗi chữ 1 tờ ,"My Babe, Love U" . 4 chữ, 4 tờ

Tôi ngẩn người vì tiếc tiền . Hắn tỉnh khộ
-- Đấy nhé ! dễ thôi

Tất nhiên, từ đó về sau, tôi không cằn nhằn về vụ Romantic tặng bông với Hắn nữa . Tôi tự "tặng" cho tôi những bình bông tôi thích với giá $9.99