katie
30-03-08, 02:56 AM
Tác giả: nhonguoita
Tôi viết về tất cả những mối tình nhưng chưa viết về Hắn. Mấy lần viết rồi lại bỏ dở vì... chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì đặc biệt và chẳng có gì đáng phải nhớ. Từ năm 76 cho tới bây giờ, hmmm ba mươi hai năm chứ đâu phải ngắn. Thời gian dài đăng đẳng mà Hắn vẫn chưa có gì thay đổi. Hắn vẫn lầm lì, cặm cụi. Hình như Hắn chưa than bao giờ. Phải Hắn chưa bao giờ than, chưa bao giờ trách mà chỉ có tôi. Tôi trách, tôi than và tôi cằn nhằn Hắn từ năm này qua tháng nọ . Chẳng biết Hắn có chán hay không nữa. Tôi biết Hắn từ ngày Hắn còn cái tên Cu Lủng. Lúc đó, tôi hay chống nạnh xỉa xói khi Hắn tạt lon dở ẹt. Chơi đánh kháo, tôi cũng cho bay luôn một cây vào mặt Hắn. Trán Hắn u to một cục, vậy mà Hắn chẳng giận.
Vài năm sau Hắn lớn, cái tên Cu Lủng được gia đình Hắn sửa lại thành tên Chai. Tôi vẫn gọi Hắn tên cũ cho đến một ngày ba Hắn gọi tôi lại để chỉnh tên cho Hắn. Từ đó Hắn tên TL. Tôi ngượng ngập mấy ngày với cái tên mới rồi tôi cũng quen dần với tên TL. Có gì khó đâu vì tôi vẫn gọi mày xưng tao với hắn.
Sang cấp II, Hắn mắc cở. Ồ không ! tôi mắc cở thì đúng hơn. Hắn và tôi tự dưng thẹn thẹn khi gọi mày xưng tao nên chuyển sang nói trỗng. Vậy mà cũng hiểu mới lạ chứ. Tôi vẫn bắt nạt hắn. Tôi không chạy ù sang nhà Hắn rủ Hắn đi chơi như trước. Tôi lẩn thẩn trên sân thượng nhìn Hắn đi qua. Đôi lúc cắc cớ, tôi lượm viên sỏi, nhắm kỹ càng rồi chọi xuống đầu Hắn. Hắn nhìn lên, tôi hụp đầu trốn. Rồi học nhóm ở nhà Hắn, tôi đau khổ vác cặp sang nhà hắn để ba Hắn dạy kèm. Lúc đó, Hắn học thiệt giỏi còn tôi thì thiệt là ngu. Đúng nghĩa ngu nên tôi hay dằng tập Hắn. Khi nhà Hắn chuyển đi chỗ khác, tôi mừng vì không phải đi học thêm nữa.
Sang cấp III, lạ lùng ghê... chẳng nhớ rõ ngày nào, tháng nào, Hắn và tôi bắt đầu xưng tên với nhau. Hắn thường ghé nhà tôi hơn tôi ghé nhà Hắn. Khi gặp bữa, mẹ kêu Hắn ăn chung. Thế là Hắn trở thành quen thuộc. Hắn không thích cơm cháy nhưng tôi thích. Hắn nói nhai cơm cháy dính răng nhưng tôi cãi cơm cháy giòn . Thế là Hắn hay thủ nắm cơm cháy với chà bông sang cho tôi. Mỗi nắm cơm như thế, tôi nhai rau ráu ngon lành. Mùa hè không gặp Hắn, tôi cũng cảm thấy nhớ nhớ. Tôi đạp xe sang nhà Hắn. Hừm... đôi lúc Hắn phải coi nồi cơm hay phải giặt đồ. Tôi cũng xúm vào phụ với hắn. Hai đứa ngồi dán mắt vào mấy dây phơi quần áo. Tôi mê truyện kiếm hiệp, Hắn ráng để giành tiền lặn lội đi mướn về cho tôi đọc. Thỉnh thoảng tôi có tiền, tôi bao Hắn ăn hàng. Ngày tháng êm đềm trôi qua. Năm lớp 11, lần đầu Hắn giận. Hôm đó, tôi lù lù sang nhà Hắn. Qua cửa sổ, tôi thấy Hắn đang lui cui viết ở cái bàn mé cửa sổ. Tinh nghịch, tôi rón rén đứng nép vào sát me tường, đọc lén. Trời ơi! Hắn đang chép thơ. Thơ tình đó chớ. Lúc đó, tôi thông manh lạ thường, chỉ đọc qua là nhớ. Tôi khóa xe đạp rồi đi vào nhà. Hắn lật đật che che. Tôi giả bộ không biết nên chạy lại chộp. Hắn ôm chặt cuốn vở không buông. Tôi đọc to vanh vách như trả bài. Mặt Hắn từ đỏ sang tím. Hắn hét:
-- Đồ vô duyên
Tôi tỉnh bơ như điếc. Hắn bỏ đi một mạch lên gác. Tôi đứng quê xệ một mình. Hôm sau, vừa thấy Hắn ở trường, tôi tằng hắng đọc mấy câu thơ đó. Hắn tím mặt thêm và Hắn giận. Ừ, Hắn giận thật. Hắn ngoe ngẩy đi, không thèm nói. Mặt Hắn lầm lì thấy phát ớn. Tôi tự dưng thấy mình quá trớn. Chẳng còn vui khi chọc Hắn nữa. Hắn cứ lườm lườm. Xí xóa, xí xóa. Hắn giận, tôi cũng không vui nên tôi tò tò theo sau Hắn. Hắn ngó lại, tôi toe toét cười. Vậy là hết giận. Hắn với tôi lại đi chung. Bây giờ, tôi đọc mấy câu đó, Hắn lúc nào cũng liếc ngọt " Đồ vô duyên".
Cấp III, khi bầy con gái chống cằm mơ mộng ; đám con trai cũng tập tành thả dê . Hắn cũng nhập cuộc . Một ngày vừa tan học, Hắn và hai đứa bạn lật đật vác xe, chen lấn rồi biến mất dạng . Tôi đi theo đám con gái về . Dọc đường tụi tôi thắc mắc không biết 3 thằng giặc đó bị trúng phong gì . Tôi tư dưng cảm thấy buồn . Hôm sau tôi hỏi:
-- Ê! hôm qua TL đi đâu dzậy
-- Sang Nguyễn Thị Minh Khai
Hắn trả lời nhưng có vẻ bẽn lẽn .
-- Sang làm gì
-- Thì ..có công chuyện
-- Dê gái thì nói đại đi, còn bày đặt
Tru*a hôm đó, Hắn với hai thằng đó vác xe đạp, chen lấn như hôm qua . Mấy con bạn lại xì xào . Tôi dắt xe theo lũ con gái nên kẹt lại bên trong . Ở ngoài cổng, Hắn buông xe xuống nhưng không đi ngay . Hắn nhìn vào trong có vẻ luỡng lự.
Khi nghĩ đến Hắn có "bồ", tôi cảm thấy tức . Vừa tức, vừa buồn , phải chi Hắn vẫn còn ở trong con hẻm phía sau nhà thì chắc chắn tôi sẽ chọi cục gạch xuống đầu Hắn . Tối, Hắn chạy qua . Tôi ngạc nhiên vì thường hắn không ghé tôi vào giờ đó . Tôi không nỡ vác chổi ra phang Hắn thì nói chi tới chọi gạch vào đầu Hắn . Tôi cười toe toét và hai đứa phóng lên sân thượng . Đứng trên sân thượng nhìn xuống con phố tấp nập, Hắn tỉnh bơ đề nghị:
-- Ê! mai đi Nguyễn Thị Minh Khai không ?
-- Sang làm gì ?
-- Sang chơi
-- Bên đó có gì mà chơi .
Hắn bí . Hôm sau, lúc tan học, Hắn lại theo hai thằng đó vác xe ra cổng . Lúc tôi ra, Hắn chưa đi nhưng hai thằng kia thì đã biến mất . Kết cục, tôi đi theo Hắn để coi "thả dê" . Con Dê mà bọn Hắn ráng công chăn đã xổng mất để sau này câu chuyện "thả dê" trở thành một trong những chuyện cười khi chúng tôi họp mặt. Chả biết Hắn có tiếc con dê "chiến" đó không nhưng hai đứa kia thì tiếc hùi hụi.
Giờ ra chơi, bầy con gái chụm vào bóng cây còn lũ con trai kéo nhau ra sân đá banh . Con gái thì ngoan hơn nên khi tiếng chuông thứ nhất chưa dứt là đã vào lớp . Con trai thường chạy xầm xập chen vào sau vì còn mải đá nốt một cú nữa . Tôi đứng ngóng ngóng ở cửa sổ thì cú banh chót văng ngay cái bàn làm đổ tung toé lọ mực . Tôi ôm trái banh nhìn xuống sân . Lũ con trai nhốn nháo . Bình chân như vại, tôi đặt trái banh xuống đất và đạp chân lên . Đám con trai như vỡ chợ chạy vào chỉ chỏ nhưng chẳng dám làm gì vì cô giáo sắp vào . Tan học, tôi ôm trái banh đi theo . Hắn chạy theo chận ở cầu thang .
-- Ê! banh của thằng T .
-- Ờ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông
-- Trả lại đi
-- Tại sao phải trả chứ .
-- Giữ làm gì
Tôi lặng thinh đi xuống . Hắn đưa tay cản, xuống giọng năn nỉ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông trả . Bảo nó lại đây mới trả .
Hắn nhăn nhó như khỉ . Tôi nhìn ra sau, đám con trai đứng hồi hộp chờ . Tôi đi vào nhà xe , hắn tò tò theo sau và hàng chục con mắt cũng theo sau . Bỏ trái banh vào cái giỏ, tôi lấy cặp táp đậy lên trên, rồi dắt xe ra . Hắn đi lại với đám giặc đó chỉ chỏ . Tôi đi được một đoạn thì Hắn đuổi kịp .
-- Ê! tính lấy thiệt hả
-- Ừ
-- Trả lại cho nó chớ
-- Hông
Hắn lên giọng anh hùng
-- Người gì kỳ cục
-- Ừ
-- Ngang như cua
-- Ừ
-- Chưa thấy ai kỳ như vậy
-- Ai bảo thấy
Tôi đạp dấn lên còn Hắn thì chậm lại . Tôi chỉ nghĩ doạ đám con trai mà thôi nhưng lời của Hắn làm tôi giận . Tôi ôm trái banh về nhà vừa ức, vừa quê . Cả buổi chiều tôi suy nghĩ dữ dội để "hoàn trả" đầy đủ . Phải cho trái banh vài lỗ mới hả giận . Tội nghiệp cho tôi lắm lắm . Tôi gồng hết sức bình sanh trên cái compass để chọc lủng trái banh . Giời ạ! loay hoay, gãy cả compass mà trái banh vẫn còn nguyên . Đổ mồ hôi hột . Hổng lẽ tha cho Hắn . Hmmm đâu dễ ... tôi chạy xuống bếp, lấy con dao bứa củi rồi chạy vào phòng . Tôi hì hục ngồi cứa, cứa mấy cái lằn chỉ dù . Dao to, lằn chỉ thì bé xíu, cứa cho xước chứ không rách là cả một công trình vĩ đại . Vật lộn một hồi, tôi cũng cứa được vài phát nhưng không dám làm lộ liểu sợ tụi nó "trả thù" . Tôi ôm trái banh lên sân thượng, bốc một nắm đất trong chậu kiểng, hoà thêm tí nước . Sau đó tôi tri trét lên vết dao cùn cứa cứa hồi nãy . Whoa! trái banh hoàn hảo, chính tôi cũng không tìm ra được vết cắt . Sáng sớm hôm sau, tôi cười toe chờ Hắn ở trước nhà . Vừa thấy Hắn, tôi đưa trái banh . Mặt Hắn sáng rỡ . Sáng hơn lúc mẹ Hắn cho tiền đi coi phin .
Bạn nhưng có gì đó không phải bạn . Tôi biết Hắn khác với mấy đứa kia và tất nhiên Hắn đối với tôi cũng khác hơn mấy nhỏ bạn . Lần đầu tiên, Hắn lộ vẻ khác . Tôi nhớ rất rõ, tối hôm đó là ngày 30 tháng 4 . SaiGòn tổ chức rầm rộ và đám "choi choi, giặc trời" cỡ tụi tôi lôi xe ra đua ngoài Nguyễn Huệ . Chúng tôi đi chung khoảng 8 đứa, tất nhiên là có hai "con dê Chiến" của hai tên "khờ" . Nhỏ Hằng có kẹo ở Mỹ nên nó chia cho mỗi đứa hai cục . Vừa chia xong là đứa nào cũng bỏ vào miệng và chỉ thoáng là hết . Chúng tôi đứng chung một đám . Hắn đứng sát sau lưng tôi . Lúc tôi đang say mê dán mắt vào những màn biểu diễn "anh hùng dại", bàn tay xoè ngay trước mặt . Hai cục kẹo ở trong đó . Tôi quay lại, Hắn nhìn tôi với ánh mắt lạ . Ánh mắt trìu mến, chuyên chở cả một khối tình cảm nóng bỏng . Tôi chợp thấy người nóng bừng . Tuy "ngang như cua, lỳ như trâu, phá như qui?" nhưng tôi vẫn còn cái tính "nhát" của con gái, tôi mắc cở quay sang chỗ khác . Tôi hỏi:
-- Không ăn à
-- Để giành cho Mai
Trường tổ chức đi núi Bửu Long, có một số không có xe nên phải sắp xếp, con trai thì chở con gái . Những chiếc xe không chở người thì chở vật dụng . Hắn và tôi đều có xe nên xe Hắn chở thùng nước và tôi đi chung với Khang -học bên Pháp Văn . Cả ngày phá phách, lúc rời núi Bửu Long thì đám con trai thê thảm . Hai đứa bị vọt bẻ phải đi cà nhắc vì lao xuống tắm ở cái hồ sau núi . Năm đó bia rất mắc .Trước khi về trong thùng vẫn còn bia . Bỏ thì tiếc, mang về thì nặng; đám con trai "tập làm người lớn" bày ra chơi bài cào uống bia . Kết quả , 3-4 đứa "người lớn vội" bị say bò càng, lvà vài đứa kia thì lừng khừng . Tất nhiên bầy con gái nhao nhao "rủa" . Những tên uống bia được con gái chở về . Tới Thủ Đức, trời tối đen, không có đèn đường . Khang vòng tay ôm eo và dựa vào lưng tôi . Bất ngờ nên tôi lúng túng. Cảm thấy hơi kỳ, tôi lay tay và gọi Khang . Khang không trả lời . Về tới Hàng Xanh, khi dừng lại để giải tán, mặt Hắn không sưng nhưng toé lửa . Những tên chở đồ thì phải chở luôn về nhà và giữ đến hôm sau . Hắn vẫn phải chở cái thùng nước . Nhà Khang ở phía Bà Chiểu . Khi nghe phân công, tôi vẫn tiếp tục cho Khang quá giang . Hắn xụ cái mặt, chen vào nói như ra lịnh:
-- Mai! đổi xe đi
-- Thôi
Tôi lắc đầu .
-- Về trễ bị la đó
-- Không sao đâu
-- Đổi xe đi . TL chở Khang cho
-- Thôi, xe TL cao lắm, chống chân không tới
Cả đoàn xé lẻ . Hắn đi theo mấy tên kia . Khang và tôi đi sang hướng Bà Chiểu . Biết Hắn giận nên tôi không được vui . Khang không còn say, gợi chuyện nói nhưng tâm trí tôi bay bổng theo cái thùng nước, tôi không hào hứng như buổi sáng.
Mọi việc trở lại bình thường. Hoa phượng mới bắt đầu nở . Bầy con gái và tôi nhảy choi choi để hái nhưng hoài công vô ích vì "thiếu calcium bẩm sinh" . Khang chào tôi và đứng nói vài câu . Khi tan học, lúc tôi chờ lấy xe, Khang đưa cho tôi một chùm hoa phượng rực rỡ . Hí hửng và cảm thấy hãnh diện khi cả ngàn con mắt ghen tuông trầm trồ vào cành phượng trên tay , Tôi vui nên cười híp mắt lại . Ra tới cổng, Hắn ục mặt một đống (hổng phải như cái mâm, mà thành cái mền luôn ). Mấy tên bạn Hắn thì vô tư:
-- Ê! hái ở đâu đẹp vậy .
-- Không biết . Khang cho
Úi chời! tên nào tên đó nín khe liếc mắt nhìn nhau như bầy kiến đang gởi tín hiệu khẩn. Tôi giả lơ như không thấy cái tín hiệu "cháy nhà" đó, vẫn lui cui đạp xe theo bọn Hắn . Bích và Thu (2 con dê bên Nguyễn Thị Minh Khai) cũng bu vào cành phượng rực rỡ. Cành phượng tươi sáng bao nhiêu, mặt Hắn tối bấy nhiêu . Lúc chỉ còn Hắn với tôi, Hắn nạt:
-- Người gì vô duyên
-- ..
Tôi trợn mắt chưa kịp ơ tiếng nào, Hắn xả luôn câu thứ hai:
-- Ai cho gì cũng lấy . Ai cũng tía lia.
Tôi lặng thinh vì bị đột kích bất ngờ nên chưa nghĩ ra cách trả đòn . Hắn được thế làm tới .
-- Cái thằng đó mà còn nói chuyện với nó
-- Nói thì sao
-- Người gì mà ngu . Bị người ta lợi dụng mà còn ở đó khoe tùm lum
Tôi nổi sùng nên nạt lại .
-- Lợi dụng gì chớ . Nói vừa phải nghen
-- Nó giả bộ thôi . Nó mà say cái gì . Ăn gì mà ngu thế không biết , cứ để cho nó ôm .
Tôi quê một cục nên giận Hắn . Tới nhà ,tôi phóng thẳng xe lên lề, chạy luôn vào cổng . Tôi nổi sùng, cành phượng càng vô duyên hơn nên tôi nhấn luôn vào thùng rác . Truyền thuyết về "nước chống lạnh" trong nhà tôi cũng từ đó mà ra . Mỗi lần hoa phượng nở ,tôi nói với Hắn nên hái một chùm đem về ngâm nước để uống dần tăng hỏa, giảm lạnh . Hắn thì cứ ào ào chống chế không phải ghen mà tại thấy tôi ngu quá nên phải nói cho biết . Úi chời ! nói gì thì nói . Tôi vẫn quảng cáo môn thuốc giảm lạnh đó và sẵn sàng chia sẻ cho ba thằng "giặc"
Hắn và tôi may mắn hơn tất cả mọi đứa bạn . Chúng tôi được cả hai gia đình chúc phúc . Cách xưng hô bị bắt buộc thay đổi vì mẹ tôi nói gọi chồng bằng tên như vậy là hỗn. Tôi thấy ngượng làm sao và phản đối kịch liệt . Hắn chở tôi về, tôi quen miệng gọi tên Hắn . Mẹ tôi quát:
-- Ơ hay! phải gọi nó là anh chớ
Hắn sung sướng với nụ cười không thấy tổ quốc vì mắt nhắm tịt lại luôn . Tiện cơ hội, Hắn cho thêm bốc muối .
-- Đúng rồi đó mẹ . Nó hỗn lắm . Gọi vậy là thường . Nó còn chửi con nữa kìa .
-- Vậy sao anh không tát cho nó vài cái
Tôi quắc mắt nhìn Hắn .
-- Đấy ! đấy mẹ coi .
Sẵn trên tay đang cầm trái cam, tôi mém luôn vào Hắn . Tất nhiên là Hắn chộp dễ dàng . Lập tức, mẹ tôi vơ luôn cái chổi quất cho tôi mấy cái đau điếng . Hắn lật đật đỡ nên cũng được hưởng ké vài cái . Tôi ù chạy lên phòng . Tiếng mẹ chửi vọng lên oang oang . Một lúc sau, Hắn lấp ló hí hí cửa đi vào . Tôi nằm xoay mặt vô trong . Hắn lay tôi .
-- Ê!
Tôi không thèm trả lời, giả bộ giận cho Hắn sợ . Hắn ngồi xuống chép miệng:
-- Công nhận mẹ quất đau thiệt đó
Tôi lồm cồm ngồi dậy .
-- Giờ mới biết sao .
Tay hắn bị sướt một lằn dài , tôi nghĩ do cái cán chổi. Tôi chỉ
-- Đấy nhá! cái này là trời phạt những kẻ làm ác này . Người hại , hổng bằng trời hại biết chưa .
Hắn đi làm để trở thành "người lớn" . Việc của Hắn là phụ trong một xưởng cưa ở Phú Lâm . Tiền lương, má không nhận mà cho hai đứa tôi . Thỉnh thoảng, Hắn về khuya và nồng nặc mùi rượu . Hắn nói là mấy người làm chung rủ đi; Hắn đi theo phá mồi . Hắn có vẻ áy náy khi thấy tôi ngồi gật gù trên gác. Nhất là khi Má la, Hắn còn tội nghiệp hơn nữa . Tôi bị kẹt ở giữa . Khuyên không được mà sửa cũng không biết sửa từ đâu . Một tối, Hắn về khuya, Má gọi tôi xuống bảo tôi ngồi ở bàn đợi Hắn . Trời mưa to . Hắn xiểng xiểng dắt xe vào . Tôi sợ Má la nên lật đật chạy lại vịn tay Hắn . Hắn hất tay . Không ngờ, sàn ướt, tôi cũng xớn xác nên bị té bật ra sau . Đầu tôi giáng vào cánh cửa, xây xẩm cả mặt mày . Má chạy ra la om xòm, bà gán luôn cho Hắn cái tôi xỉn say, oánh vợ . Khi lên gác, Hẳn tỉnh táo . Tôi nghĩ lúc tôi té đã làm Hắn hết hồn,tỉnh rượu . Hai đứa tôi không dám mở đèn, rờ cục u , Hắn hỏi tôi có sao không . Hôm sau Hắn về đúng giờ . Vừa thấy Hắn là Má đã mắng té tát . Hắn lặng thinh . Cục u rất to, tôi phải nằm nghiêng để tránh chỗ đau, cả hai đều sợ . Hai ngày cũng không bớt, Hắn đành chở tôi về bên Mẹ để chị Hảo đắp muối .
Từ đó, Má cứ đem cái chiện Hắn "oánh" tôi ra nhai . Hắn không cãi nhưng Hắn chỉ đính chính là lỡ tay thôi .Anyway, tôi cũng được lợi vì sau đó Hắn không nhậu nữa . Tôi cũng không nói cho Hắn biết cái lý do, hmmm cứ để cho Hắn hối hận, áy náy và mang tiếng "ác" .
Tậu được cái xế nổ đầu tiên, Hắn chưa quen nên mấy hôm cứ dừng xe là cái xe ặc ặc chết luôn . Sau dần rồi không chết dọc đường nữa, Hắn và tôi hớn hở chở nhau về nhà để khoe Mẹ . Trên đường về,ngay ngã tư góc Trần Hưng Đạo và Đỗ Ngọc Thạch bị kẹt xe, cái xe lại ặc ặc như mấy lần trước. Tôi đứng xuống đường để Hắn đạp nổ máy . Hống dè, cái xe nghẹn nhưng không chết, Hắn rồ ga chạy luôn . Tôi đứng ở giữa đường, quê ơi là quê . Đi bộ vào lề, đứng chờ Hắn rất lâu vẫn không thấy Hắn quành lại . Trong túi không có tiền nên không dám ngồi xích lô về nhà Hắn vì nhà Hắn ở trong hẻm . Góc đó thì đông người ai cũng dòm dòm, tôi đành phải thả bộ chờ Hắn . Tôi đi bộ xuyên qua Nguyễn Chí Thanh , rồi 3 tháng 2 vẫn chưa thấy Hắn . Đi bộ hơn tiếng đồng hồ mới mò về tới nhà Mẹ . Hắn cũng ghé nhưng nóng lòng nên phóng xe ra đi tìm . Tôi đợi hoài cũng không thấy Hắn vòng lại, mẹ kêu chị Hảo chở tôi về . Tôi vừa vào nhà, Má hỏi :
-- Con đi đâu vậy . Thằng Chai nó đi tìm nãy giờ .
Tôi tức quá, vừa khóc, vừa kể . Còn Hắn, Hắn chạy một quãng xa tới đường Minh Phụng mới phát giác ra "mất vợ" . Chắng biết mắt Hắn để đâu, Hắn vòng lại tìm nhưng không thấy tôi . Một lúc lâu Hắn mới về . Khi biết tôi đã mò về được tới nhà, Hắn cằn nhằn:
-- Tại sao không đứng đó .
Tôi tức nên biểu Hắn . Lần tới, tôi bỏ Hắn ở giữa đường cho Hắn biết nhưng tôi chưa có cơ hội
--------------------------------------
Thời "ăn không, ngồi rồi" của tôi bị tuyên án tử hình bằng tràng pháo đón dâu . Hồi còn ở với mẹ , Tôi "xổng lưng" đã quen, quần áo cứ dụi vào thau là có người giặt, cơm cũng có người bưng tới miệng . Bữa nào chị Hảo xin về quê, là chị em tôi lừa cho nhau, hoặc vừa làm vừa phụng phịu . Xách gói theo Hắn, tôi làm việc túi bụi cả ngày . Sáng mở mắt thì mấy thau quần áo . Tuy Má không biểu nhưng tôi vẫn phải tình nguyện . Giặt xong, Má đi chợ, còn tôi thì trợn mắt ngồi canh mấy dây quần áo đó . Vừa khô là lôi vô xếp, ủi . Rồi nào rửa chén, dọn nhà . Đó là những việc có tên còn những việc "không tên" nữa . Hai tay bê cái mâm đựng đầy chén dơ, tôi khệ nệ mang xuống bếp rửa . Tôi đưa nhân đá cánh cửa để bước vào nhưng không ngờ cửa bị cài chốt . Thế là "rầm" cái cửa lủng một lỗ to . Cả nhà chạy ra, tôi đứng ngẩn ra cười với cái cửa . Ba ghẹo :
-- Dâu tui! văn võ song toàn .
Ừm và có lẽ võ giỏi hơn văn . Hắn và tôi vẫn "con nít" nên vừa thấy trái cầu ở góc nhà là lôi ra đá "chóc, chóc " . Hắn chuyền sang nhưng tôi đá hụt . Tôi đạp lên trái cầu cho tưng rồi đá lại . Vừa lúc phóng chân ra thì Hắn cúi xuống lượm . Hắn hưởng trọn vẹn một cú đá, ôm mặt rú như bị thọt tiết . Tôi tưởng Hắn giỡn nên đứng cười . Cười đau cả miệng mà Hắn vẫn ôm mặt , tôi lật đật chạy lại "kiểm tra hiện trường" . Cha mẹ ơi! gần nửa má, chỗ xương gò má đỏ rần . Đến chiều, nó thành tím luôn . Hôm sau chỗ đó còn thảm nữa, nó đen thùi . Nhà hỏi, Hắn chỉ tôi, trả lời gọn bơ:
-- Nó đấm đấy .
Vợ chồng người ta nắm tay, kề vai ,còn Hắn và tôi thì "thượng cẳng, hạ tay" . Không phải kiểu "vũ phu" mà chúng tôi giỡn vậy đã quen . Một ngày chúng tôi phải trao đổi vài cái "đấm yêu", có khi Hắn kẹp cổ tôi như đô vật . Một bữa tôi cảm nên ngồi dưới xập chơi với Má . Hắn đi làm về đưa vai hất tôi một cái . Tôi lọt luôn xuống đất . hihi Hắn bị chửi te lun Không cho giỡn mạnh tay nữa .
Đám cưới của tôi chỉ tính đơn giản nhưng bàn qua tính lại, ông nội thêm lễ này, bà ngoại làm nghi thức kia, cuối cùng trở nên rầm rộ . Mới đầu thì anh xui, chị xui tính sao cũng được . Đến lúc đặt thiệp thì nào là bên gái phải "Vu Qui", bên kia phải "Thành Hôn", rồi giành nhau để tên trước . Cái mớ thiệp in phải sửa thành hai bản, một cho nhà trai và một cho nhà gái . Thiệp in không đủ, Hắn chở tôi đi ra Lê Lợi vơ thêm mớ thiệp "điền vào chỗ trống ". Chúng tôi chẳng kịp lựa, cứ cái nào có đủ số thì hốt đem về . Hắn viết phần của Hắn, tôi hì hục viết phần của tôi . Viết mỏi tay, lúc nhìn lại, chữ xấu hoắc . Well, xấu cũng đem đi mời tuốt .
Nào có ngưng ở phần thiệp đâu, CN rước dâu, chiều thứ Sáu ông cậu tôi nặn thêm cái phần " trầu, cau" . Đúng là thần sầu , quỉ khóc luôn. Tự dưng đòi đủ 99 trái cau, và 200 lá trầu . Cái bánh bía cũng hổng chịu, đòi bánh su sê . Giờ đó, chợ dẹp, trầu cau đã đặt từ lâu . Cứ như Hắn và tôi, bánh nào cũng là bánh . Bỏ tỏm vô miệng là ngon như nhau . Hên ghê, anh Hai tôi về khi ở nhà đang ào ào làm thịt Hắn . Anh Hai tôi dẹp hết . Có sao thì mần như vậy .
Nhắc đến tràng pháo "tống cổ" . Gọi là "tống cổ" đúng hơn là "đưa dâu" . Vì vừa dứt pháo, cái tên cúng cơm của cha mẹ đặt cho cũng cáo chung . Dây pháo cũng phản đối nên nổ lẻ tẻ vài tiếng "than phiền" rồi mới im . Dù anh Hai tôi dẹp mấy cái lẩm cẩm nhưng vẫn không dẹp được pháo . Vì pháo "xả xui" . Hắn chở tôi sang gần chợ Vườn Chuối mua pháo . Vào tiệm mới biết họ bán pháo cho cả đám cưới lẫn đám ma . Thường để cẩn thận, người ta đặt trước vì khi pháo nổ dứt, cái ống cuối cùng sẽ bung ra với hàng chữ "Trăm Năm Hạnh Phúc" hoặc "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Cận ngày nên đâu có giờ đặt và kiểm cho chắc chắn . NGười bán nói, chúng tôi gật lia lịa như gà mổ thóc miễn sao có pháo . Hai đứa tôi ôm một hộp . Mua về rồi cả nhà mới nhao nhao lên lo . Chỉ sợ ôm nhầm cái "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Hai đứa tôi nghe hù cũng "yếu bóng vía" , lúc nổ tới cái cuối cũng, tôi nín thở cho đến thấy cái chữ "Trăm Năm Mắc Nợ" .
Mấy tháng sau, Hắn và tôi lại một phen "thót bụng" . Gia đình tôi "Bắc Kỳ" nên có tục "tết mới" . Mẹ sắm cho một bộ lễ : cái mâm, hai chai rượu, hai hộp trà, trầu, cau và một số quà lỉnh kỉnh . Mẹ dặn khi chúng tôi lại nhà bà con thì xếp hết lên bàn ; riêng cái món quà lỉnh kỉnh thì biếu theo mẹ dặn . Đa số người được "viếng" sẽ nhận trầu, cau và món quà lẻ kia . Họ hàng thân thuộc sẽ nhận thêm trà . Tối 29 tết, chúng tôi ghé vào nhà bà thím . Có lẽ bà gìa (khoảng hơn 70) rồi lẩm cẩm chăng ? Bà nhận hết mọi thứ luôn cả cái mâm . Chúng tôi đi về tay không trong khi đó còn rất nhiều người chưa kịp "viếng" .
Tôi viết về tất cả những mối tình nhưng chưa viết về Hắn. Mấy lần viết rồi lại bỏ dở vì... chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì đặc biệt và chẳng có gì đáng phải nhớ. Từ năm 76 cho tới bây giờ, hmmm ba mươi hai năm chứ đâu phải ngắn. Thời gian dài đăng đẳng mà Hắn vẫn chưa có gì thay đổi. Hắn vẫn lầm lì, cặm cụi. Hình như Hắn chưa than bao giờ. Phải Hắn chưa bao giờ than, chưa bao giờ trách mà chỉ có tôi. Tôi trách, tôi than và tôi cằn nhằn Hắn từ năm này qua tháng nọ . Chẳng biết Hắn có chán hay không nữa. Tôi biết Hắn từ ngày Hắn còn cái tên Cu Lủng. Lúc đó, tôi hay chống nạnh xỉa xói khi Hắn tạt lon dở ẹt. Chơi đánh kháo, tôi cũng cho bay luôn một cây vào mặt Hắn. Trán Hắn u to một cục, vậy mà Hắn chẳng giận.
Vài năm sau Hắn lớn, cái tên Cu Lủng được gia đình Hắn sửa lại thành tên Chai. Tôi vẫn gọi Hắn tên cũ cho đến một ngày ba Hắn gọi tôi lại để chỉnh tên cho Hắn. Từ đó Hắn tên TL. Tôi ngượng ngập mấy ngày với cái tên mới rồi tôi cũng quen dần với tên TL. Có gì khó đâu vì tôi vẫn gọi mày xưng tao với hắn.
Sang cấp II, Hắn mắc cở. Ồ không ! tôi mắc cở thì đúng hơn. Hắn và tôi tự dưng thẹn thẹn khi gọi mày xưng tao nên chuyển sang nói trỗng. Vậy mà cũng hiểu mới lạ chứ. Tôi vẫn bắt nạt hắn. Tôi không chạy ù sang nhà Hắn rủ Hắn đi chơi như trước. Tôi lẩn thẩn trên sân thượng nhìn Hắn đi qua. Đôi lúc cắc cớ, tôi lượm viên sỏi, nhắm kỹ càng rồi chọi xuống đầu Hắn. Hắn nhìn lên, tôi hụp đầu trốn. Rồi học nhóm ở nhà Hắn, tôi đau khổ vác cặp sang nhà hắn để ba Hắn dạy kèm. Lúc đó, Hắn học thiệt giỏi còn tôi thì thiệt là ngu. Đúng nghĩa ngu nên tôi hay dằng tập Hắn. Khi nhà Hắn chuyển đi chỗ khác, tôi mừng vì không phải đi học thêm nữa.
Sang cấp III, lạ lùng ghê... chẳng nhớ rõ ngày nào, tháng nào, Hắn và tôi bắt đầu xưng tên với nhau. Hắn thường ghé nhà tôi hơn tôi ghé nhà Hắn. Khi gặp bữa, mẹ kêu Hắn ăn chung. Thế là Hắn trở thành quen thuộc. Hắn không thích cơm cháy nhưng tôi thích. Hắn nói nhai cơm cháy dính răng nhưng tôi cãi cơm cháy giòn . Thế là Hắn hay thủ nắm cơm cháy với chà bông sang cho tôi. Mỗi nắm cơm như thế, tôi nhai rau ráu ngon lành. Mùa hè không gặp Hắn, tôi cũng cảm thấy nhớ nhớ. Tôi đạp xe sang nhà Hắn. Hừm... đôi lúc Hắn phải coi nồi cơm hay phải giặt đồ. Tôi cũng xúm vào phụ với hắn. Hai đứa ngồi dán mắt vào mấy dây phơi quần áo. Tôi mê truyện kiếm hiệp, Hắn ráng để giành tiền lặn lội đi mướn về cho tôi đọc. Thỉnh thoảng tôi có tiền, tôi bao Hắn ăn hàng. Ngày tháng êm đềm trôi qua. Năm lớp 11, lần đầu Hắn giận. Hôm đó, tôi lù lù sang nhà Hắn. Qua cửa sổ, tôi thấy Hắn đang lui cui viết ở cái bàn mé cửa sổ. Tinh nghịch, tôi rón rén đứng nép vào sát me tường, đọc lén. Trời ơi! Hắn đang chép thơ. Thơ tình đó chớ. Lúc đó, tôi thông manh lạ thường, chỉ đọc qua là nhớ. Tôi khóa xe đạp rồi đi vào nhà. Hắn lật đật che che. Tôi giả bộ không biết nên chạy lại chộp. Hắn ôm chặt cuốn vở không buông. Tôi đọc to vanh vách như trả bài. Mặt Hắn từ đỏ sang tím. Hắn hét:
-- Đồ vô duyên
Tôi tỉnh bơ như điếc. Hắn bỏ đi một mạch lên gác. Tôi đứng quê xệ một mình. Hôm sau, vừa thấy Hắn ở trường, tôi tằng hắng đọc mấy câu thơ đó. Hắn tím mặt thêm và Hắn giận. Ừ, Hắn giận thật. Hắn ngoe ngẩy đi, không thèm nói. Mặt Hắn lầm lì thấy phát ớn. Tôi tự dưng thấy mình quá trớn. Chẳng còn vui khi chọc Hắn nữa. Hắn cứ lườm lườm. Xí xóa, xí xóa. Hắn giận, tôi cũng không vui nên tôi tò tò theo sau Hắn. Hắn ngó lại, tôi toe toét cười. Vậy là hết giận. Hắn với tôi lại đi chung. Bây giờ, tôi đọc mấy câu đó, Hắn lúc nào cũng liếc ngọt " Đồ vô duyên".
Cấp III, khi bầy con gái chống cằm mơ mộng ; đám con trai cũng tập tành thả dê . Hắn cũng nhập cuộc . Một ngày vừa tan học, Hắn và hai đứa bạn lật đật vác xe, chen lấn rồi biến mất dạng . Tôi đi theo đám con gái về . Dọc đường tụi tôi thắc mắc không biết 3 thằng giặc đó bị trúng phong gì . Tôi tư dưng cảm thấy buồn . Hôm sau tôi hỏi:
-- Ê! hôm qua TL đi đâu dzậy
-- Sang Nguyễn Thị Minh Khai
Hắn trả lời nhưng có vẻ bẽn lẽn .
-- Sang làm gì
-- Thì ..có công chuyện
-- Dê gái thì nói đại đi, còn bày đặt
Tru*a hôm đó, Hắn với hai thằng đó vác xe đạp, chen lấn như hôm qua . Mấy con bạn lại xì xào . Tôi dắt xe theo lũ con gái nên kẹt lại bên trong . Ở ngoài cổng, Hắn buông xe xuống nhưng không đi ngay . Hắn nhìn vào trong có vẻ luỡng lự.
Khi nghĩ đến Hắn có "bồ", tôi cảm thấy tức . Vừa tức, vừa buồn , phải chi Hắn vẫn còn ở trong con hẻm phía sau nhà thì chắc chắn tôi sẽ chọi cục gạch xuống đầu Hắn . Tối, Hắn chạy qua . Tôi ngạc nhiên vì thường hắn không ghé tôi vào giờ đó . Tôi không nỡ vác chổi ra phang Hắn thì nói chi tới chọi gạch vào đầu Hắn . Tôi cười toe toét và hai đứa phóng lên sân thượng . Đứng trên sân thượng nhìn xuống con phố tấp nập, Hắn tỉnh bơ đề nghị:
-- Ê! mai đi Nguyễn Thị Minh Khai không ?
-- Sang làm gì ?
-- Sang chơi
-- Bên đó có gì mà chơi .
Hắn bí . Hôm sau, lúc tan học, Hắn lại theo hai thằng đó vác xe ra cổng . Lúc tôi ra, Hắn chưa đi nhưng hai thằng kia thì đã biến mất . Kết cục, tôi đi theo Hắn để coi "thả dê" . Con Dê mà bọn Hắn ráng công chăn đã xổng mất để sau này câu chuyện "thả dê" trở thành một trong những chuyện cười khi chúng tôi họp mặt. Chả biết Hắn có tiếc con dê "chiến" đó không nhưng hai đứa kia thì tiếc hùi hụi.
Giờ ra chơi, bầy con gái chụm vào bóng cây còn lũ con trai kéo nhau ra sân đá banh . Con gái thì ngoan hơn nên khi tiếng chuông thứ nhất chưa dứt là đã vào lớp . Con trai thường chạy xầm xập chen vào sau vì còn mải đá nốt một cú nữa . Tôi đứng ngóng ngóng ở cửa sổ thì cú banh chót văng ngay cái bàn làm đổ tung toé lọ mực . Tôi ôm trái banh nhìn xuống sân . Lũ con trai nhốn nháo . Bình chân như vại, tôi đặt trái banh xuống đất và đạp chân lên . Đám con trai như vỡ chợ chạy vào chỉ chỏ nhưng chẳng dám làm gì vì cô giáo sắp vào . Tan học, tôi ôm trái banh đi theo . Hắn chạy theo chận ở cầu thang .
-- Ê! banh của thằng T .
-- Ờ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông
-- Trả lại đi
-- Tại sao phải trả chứ .
-- Giữ làm gì
Tôi lặng thinh đi xuống . Hắn đưa tay cản, xuống giọng năn nỉ
-- Trả lại cho nó đi
-- Hông trả . Bảo nó lại đây mới trả .
Hắn nhăn nhó như khỉ . Tôi nhìn ra sau, đám con trai đứng hồi hộp chờ . Tôi đi vào nhà xe , hắn tò tò theo sau và hàng chục con mắt cũng theo sau . Bỏ trái banh vào cái giỏ, tôi lấy cặp táp đậy lên trên, rồi dắt xe ra . Hắn đi lại với đám giặc đó chỉ chỏ . Tôi đi được một đoạn thì Hắn đuổi kịp .
-- Ê! tính lấy thiệt hả
-- Ừ
-- Trả lại cho nó chớ
-- Hông
Hắn lên giọng anh hùng
-- Người gì kỳ cục
-- Ừ
-- Ngang như cua
-- Ừ
-- Chưa thấy ai kỳ như vậy
-- Ai bảo thấy
Tôi đạp dấn lên còn Hắn thì chậm lại . Tôi chỉ nghĩ doạ đám con trai mà thôi nhưng lời của Hắn làm tôi giận . Tôi ôm trái banh về nhà vừa ức, vừa quê . Cả buổi chiều tôi suy nghĩ dữ dội để "hoàn trả" đầy đủ . Phải cho trái banh vài lỗ mới hả giận . Tội nghiệp cho tôi lắm lắm . Tôi gồng hết sức bình sanh trên cái compass để chọc lủng trái banh . Giời ạ! loay hoay, gãy cả compass mà trái banh vẫn còn nguyên . Đổ mồ hôi hột . Hổng lẽ tha cho Hắn . Hmmm đâu dễ ... tôi chạy xuống bếp, lấy con dao bứa củi rồi chạy vào phòng . Tôi hì hục ngồi cứa, cứa mấy cái lằn chỉ dù . Dao to, lằn chỉ thì bé xíu, cứa cho xước chứ không rách là cả một công trình vĩ đại . Vật lộn một hồi, tôi cũng cứa được vài phát nhưng không dám làm lộ liểu sợ tụi nó "trả thù" . Tôi ôm trái banh lên sân thượng, bốc một nắm đất trong chậu kiểng, hoà thêm tí nước . Sau đó tôi tri trét lên vết dao cùn cứa cứa hồi nãy . Whoa! trái banh hoàn hảo, chính tôi cũng không tìm ra được vết cắt . Sáng sớm hôm sau, tôi cười toe chờ Hắn ở trước nhà . Vừa thấy Hắn, tôi đưa trái banh . Mặt Hắn sáng rỡ . Sáng hơn lúc mẹ Hắn cho tiền đi coi phin .
Bạn nhưng có gì đó không phải bạn . Tôi biết Hắn khác với mấy đứa kia và tất nhiên Hắn đối với tôi cũng khác hơn mấy nhỏ bạn . Lần đầu tiên, Hắn lộ vẻ khác . Tôi nhớ rất rõ, tối hôm đó là ngày 30 tháng 4 . SaiGòn tổ chức rầm rộ và đám "choi choi, giặc trời" cỡ tụi tôi lôi xe ra đua ngoài Nguyễn Huệ . Chúng tôi đi chung khoảng 8 đứa, tất nhiên là có hai "con dê Chiến" của hai tên "khờ" . Nhỏ Hằng có kẹo ở Mỹ nên nó chia cho mỗi đứa hai cục . Vừa chia xong là đứa nào cũng bỏ vào miệng và chỉ thoáng là hết . Chúng tôi đứng chung một đám . Hắn đứng sát sau lưng tôi . Lúc tôi đang say mê dán mắt vào những màn biểu diễn "anh hùng dại", bàn tay xoè ngay trước mặt . Hai cục kẹo ở trong đó . Tôi quay lại, Hắn nhìn tôi với ánh mắt lạ . Ánh mắt trìu mến, chuyên chở cả một khối tình cảm nóng bỏng . Tôi chợp thấy người nóng bừng . Tuy "ngang như cua, lỳ như trâu, phá như qui?" nhưng tôi vẫn còn cái tính "nhát" của con gái, tôi mắc cở quay sang chỗ khác . Tôi hỏi:
-- Không ăn à
-- Để giành cho Mai
Trường tổ chức đi núi Bửu Long, có một số không có xe nên phải sắp xếp, con trai thì chở con gái . Những chiếc xe không chở người thì chở vật dụng . Hắn và tôi đều có xe nên xe Hắn chở thùng nước và tôi đi chung với Khang -học bên Pháp Văn . Cả ngày phá phách, lúc rời núi Bửu Long thì đám con trai thê thảm . Hai đứa bị vọt bẻ phải đi cà nhắc vì lao xuống tắm ở cái hồ sau núi . Năm đó bia rất mắc .Trước khi về trong thùng vẫn còn bia . Bỏ thì tiếc, mang về thì nặng; đám con trai "tập làm người lớn" bày ra chơi bài cào uống bia . Kết quả , 3-4 đứa "người lớn vội" bị say bò càng, lvà vài đứa kia thì lừng khừng . Tất nhiên bầy con gái nhao nhao "rủa" . Những tên uống bia được con gái chở về . Tới Thủ Đức, trời tối đen, không có đèn đường . Khang vòng tay ôm eo và dựa vào lưng tôi . Bất ngờ nên tôi lúng túng. Cảm thấy hơi kỳ, tôi lay tay và gọi Khang . Khang không trả lời . Về tới Hàng Xanh, khi dừng lại để giải tán, mặt Hắn không sưng nhưng toé lửa . Những tên chở đồ thì phải chở luôn về nhà và giữ đến hôm sau . Hắn vẫn phải chở cái thùng nước . Nhà Khang ở phía Bà Chiểu . Khi nghe phân công, tôi vẫn tiếp tục cho Khang quá giang . Hắn xụ cái mặt, chen vào nói như ra lịnh:
-- Mai! đổi xe đi
-- Thôi
Tôi lắc đầu .
-- Về trễ bị la đó
-- Không sao đâu
-- Đổi xe đi . TL chở Khang cho
-- Thôi, xe TL cao lắm, chống chân không tới
Cả đoàn xé lẻ . Hắn đi theo mấy tên kia . Khang và tôi đi sang hướng Bà Chiểu . Biết Hắn giận nên tôi không được vui . Khang không còn say, gợi chuyện nói nhưng tâm trí tôi bay bổng theo cái thùng nước, tôi không hào hứng như buổi sáng.
Mọi việc trở lại bình thường. Hoa phượng mới bắt đầu nở . Bầy con gái và tôi nhảy choi choi để hái nhưng hoài công vô ích vì "thiếu calcium bẩm sinh" . Khang chào tôi và đứng nói vài câu . Khi tan học, lúc tôi chờ lấy xe, Khang đưa cho tôi một chùm hoa phượng rực rỡ . Hí hửng và cảm thấy hãnh diện khi cả ngàn con mắt ghen tuông trầm trồ vào cành phượng trên tay , Tôi vui nên cười híp mắt lại . Ra tới cổng, Hắn ục mặt một đống (hổng phải như cái mâm, mà thành cái mền luôn ). Mấy tên bạn Hắn thì vô tư:
-- Ê! hái ở đâu đẹp vậy .
-- Không biết . Khang cho
Úi chời! tên nào tên đó nín khe liếc mắt nhìn nhau như bầy kiến đang gởi tín hiệu khẩn. Tôi giả lơ như không thấy cái tín hiệu "cháy nhà" đó, vẫn lui cui đạp xe theo bọn Hắn . Bích và Thu (2 con dê bên Nguyễn Thị Minh Khai) cũng bu vào cành phượng rực rỡ. Cành phượng tươi sáng bao nhiêu, mặt Hắn tối bấy nhiêu . Lúc chỉ còn Hắn với tôi, Hắn nạt:
-- Người gì vô duyên
-- ..
Tôi trợn mắt chưa kịp ơ tiếng nào, Hắn xả luôn câu thứ hai:
-- Ai cho gì cũng lấy . Ai cũng tía lia.
Tôi lặng thinh vì bị đột kích bất ngờ nên chưa nghĩ ra cách trả đòn . Hắn được thế làm tới .
-- Cái thằng đó mà còn nói chuyện với nó
-- Nói thì sao
-- Người gì mà ngu . Bị người ta lợi dụng mà còn ở đó khoe tùm lum
Tôi nổi sùng nên nạt lại .
-- Lợi dụng gì chớ . Nói vừa phải nghen
-- Nó giả bộ thôi . Nó mà say cái gì . Ăn gì mà ngu thế không biết , cứ để cho nó ôm .
Tôi quê một cục nên giận Hắn . Tới nhà ,tôi phóng thẳng xe lên lề, chạy luôn vào cổng . Tôi nổi sùng, cành phượng càng vô duyên hơn nên tôi nhấn luôn vào thùng rác . Truyền thuyết về "nước chống lạnh" trong nhà tôi cũng từ đó mà ra . Mỗi lần hoa phượng nở ,tôi nói với Hắn nên hái một chùm đem về ngâm nước để uống dần tăng hỏa, giảm lạnh . Hắn thì cứ ào ào chống chế không phải ghen mà tại thấy tôi ngu quá nên phải nói cho biết . Úi chời ! nói gì thì nói . Tôi vẫn quảng cáo môn thuốc giảm lạnh đó và sẵn sàng chia sẻ cho ba thằng "giặc"
Hắn và tôi may mắn hơn tất cả mọi đứa bạn . Chúng tôi được cả hai gia đình chúc phúc . Cách xưng hô bị bắt buộc thay đổi vì mẹ tôi nói gọi chồng bằng tên như vậy là hỗn. Tôi thấy ngượng làm sao và phản đối kịch liệt . Hắn chở tôi về, tôi quen miệng gọi tên Hắn . Mẹ tôi quát:
-- Ơ hay! phải gọi nó là anh chớ
Hắn sung sướng với nụ cười không thấy tổ quốc vì mắt nhắm tịt lại luôn . Tiện cơ hội, Hắn cho thêm bốc muối .
-- Đúng rồi đó mẹ . Nó hỗn lắm . Gọi vậy là thường . Nó còn chửi con nữa kìa .
-- Vậy sao anh không tát cho nó vài cái
Tôi quắc mắt nhìn Hắn .
-- Đấy ! đấy mẹ coi .
Sẵn trên tay đang cầm trái cam, tôi mém luôn vào Hắn . Tất nhiên là Hắn chộp dễ dàng . Lập tức, mẹ tôi vơ luôn cái chổi quất cho tôi mấy cái đau điếng . Hắn lật đật đỡ nên cũng được hưởng ké vài cái . Tôi ù chạy lên phòng . Tiếng mẹ chửi vọng lên oang oang . Một lúc sau, Hắn lấp ló hí hí cửa đi vào . Tôi nằm xoay mặt vô trong . Hắn lay tôi .
-- Ê!
Tôi không thèm trả lời, giả bộ giận cho Hắn sợ . Hắn ngồi xuống chép miệng:
-- Công nhận mẹ quất đau thiệt đó
Tôi lồm cồm ngồi dậy .
-- Giờ mới biết sao .
Tay hắn bị sướt một lằn dài , tôi nghĩ do cái cán chổi. Tôi chỉ
-- Đấy nhá! cái này là trời phạt những kẻ làm ác này . Người hại , hổng bằng trời hại biết chưa .
Hắn đi làm để trở thành "người lớn" . Việc của Hắn là phụ trong một xưởng cưa ở Phú Lâm . Tiền lương, má không nhận mà cho hai đứa tôi . Thỉnh thoảng, Hắn về khuya và nồng nặc mùi rượu . Hắn nói là mấy người làm chung rủ đi; Hắn đi theo phá mồi . Hắn có vẻ áy náy khi thấy tôi ngồi gật gù trên gác. Nhất là khi Má la, Hắn còn tội nghiệp hơn nữa . Tôi bị kẹt ở giữa . Khuyên không được mà sửa cũng không biết sửa từ đâu . Một tối, Hắn về khuya, Má gọi tôi xuống bảo tôi ngồi ở bàn đợi Hắn . Trời mưa to . Hắn xiểng xiểng dắt xe vào . Tôi sợ Má la nên lật đật chạy lại vịn tay Hắn . Hắn hất tay . Không ngờ, sàn ướt, tôi cũng xớn xác nên bị té bật ra sau . Đầu tôi giáng vào cánh cửa, xây xẩm cả mặt mày . Má chạy ra la om xòm, bà gán luôn cho Hắn cái tôi xỉn say, oánh vợ . Khi lên gác, Hẳn tỉnh táo . Tôi nghĩ lúc tôi té đã làm Hắn hết hồn,tỉnh rượu . Hai đứa tôi không dám mở đèn, rờ cục u , Hắn hỏi tôi có sao không . Hôm sau Hắn về đúng giờ . Vừa thấy Hắn là Má đã mắng té tát . Hắn lặng thinh . Cục u rất to, tôi phải nằm nghiêng để tránh chỗ đau, cả hai đều sợ . Hai ngày cũng không bớt, Hắn đành chở tôi về bên Mẹ để chị Hảo đắp muối .
Từ đó, Má cứ đem cái chiện Hắn "oánh" tôi ra nhai . Hắn không cãi nhưng Hắn chỉ đính chính là lỡ tay thôi .Anyway, tôi cũng được lợi vì sau đó Hắn không nhậu nữa . Tôi cũng không nói cho Hắn biết cái lý do, hmmm cứ để cho Hắn hối hận, áy náy và mang tiếng "ác" .
Tậu được cái xế nổ đầu tiên, Hắn chưa quen nên mấy hôm cứ dừng xe là cái xe ặc ặc chết luôn . Sau dần rồi không chết dọc đường nữa, Hắn và tôi hớn hở chở nhau về nhà để khoe Mẹ . Trên đường về,ngay ngã tư góc Trần Hưng Đạo và Đỗ Ngọc Thạch bị kẹt xe, cái xe lại ặc ặc như mấy lần trước. Tôi đứng xuống đường để Hắn đạp nổ máy . Hống dè, cái xe nghẹn nhưng không chết, Hắn rồ ga chạy luôn . Tôi đứng ở giữa đường, quê ơi là quê . Đi bộ vào lề, đứng chờ Hắn rất lâu vẫn không thấy Hắn quành lại . Trong túi không có tiền nên không dám ngồi xích lô về nhà Hắn vì nhà Hắn ở trong hẻm . Góc đó thì đông người ai cũng dòm dòm, tôi đành phải thả bộ chờ Hắn . Tôi đi bộ xuyên qua Nguyễn Chí Thanh , rồi 3 tháng 2 vẫn chưa thấy Hắn . Đi bộ hơn tiếng đồng hồ mới mò về tới nhà Mẹ . Hắn cũng ghé nhưng nóng lòng nên phóng xe ra đi tìm . Tôi đợi hoài cũng không thấy Hắn vòng lại, mẹ kêu chị Hảo chở tôi về . Tôi vừa vào nhà, Má hỏi :
-- Con đi đâu vậy . Thằng Chai nó đi tìm nãy giờ .
Tôi tức quá, vừa khóc, vừa kể . Còn Hắn, Hắn chạy một quãng xa tới đường Minh Phụng mới phát giác ra "mất vợ" . Chắng biết mắt Hắn để đâu, Hắn vòng lại tìm nhưng không thấy tôi . Một lúc lâu Hắn mới về . Khi biết tôi đã mò về được tới nhà, Hắn cằn nhằn:
-- Tại sao không đứng đó .
Tôi tức nên biểu Hắn . Lần tới, tôi bỏ Hắn ở giữa đường cho Hắn biết nhưng tôi chưa có cơ hội
--------------------------------------
Thời "ăn không, ngồi rồi" của tôi bị tuyên án tử hình bằng tràng pháo đón dâu . Hồi còn ở với mẹ , Tôi "xổng lưng" đã quen, quần áo cứ dụi vào thau là có người giặt, cơm cũng có người bưng tới miệng . Bữa nào chị Hảo xin về quê, là chị em tôi lừa cho nhau, hoặc vừa làm vừa phụng phịu . Xách gói theo Hắn, tôi làm việc túi bụi cả ngày . Sáng mở mắt thì mấy thau quần áo . Tuy Má không biểu nhưng tôi vẫn phải tình nguyện . Giặt xong, Má đi chợ, còn tôi thì trợn mắt ngồi canh mấy dây quần áo đó . Vừa khô là lôi vô xếp, ủi . Rồi nào rửa chén, dọn nhà . Đó là những việc có tên còn những việc "không tên" nữa . Hai tay bê cái mâm đựng đầy chén dơ, tôi khệ nệ mang xuống bếp rửa . Tôi đưa nhân đá cánh cửa để bước vào nhưng không ngờ cửa bị cài chốt . Thế là "rầm" cái cửa lủng một lỗ to . Cả nhà chạy ra, tôi đứng ngẩn ra cười với cái cửa . Ba ghẹo :
-- Dâu tui! văn võ song toàn .
Ừm và có lẽ võ giỏi hơn văn . Hắn và tôi vẫn "con nít" nên vừa thấy trái cầu ở góc nhà là lôi ra đá "chóc, chóc " . Hắn chuyền sang nhưng tôi đá hụt . Tôi đạp lên trái cầu cho tưng rồi đá lại . Vừa lúc phóng chân ra thì Hắn cúi xuống lượm . Hắn hưởng trọn vẹn một cú đá, ôm mặt rú như bị thọt tiết . Tôi tưởng Hắn giỡn nên đứng cười . Cười đau cả miệng mà Hắn vẫn ôm mặt , tôi lật đật chạy lại "kiểm tra hiện trường" . Cha mẹ ơi! gần nửa má, chỗ xương gò má đỏ rần . Đến chiều, nó thành tím luôn . Hôm sau chỗ đó còn thảm nữa, nó đen thùi . Nhà hỏi, Hắn chỉ tôi, trả lời gọn bơ:
-- Nó đấm đấy .
Vợ chồng người ta nắm tay, kề vai ,còn Hắn và tôi thì "thượng cẳng, hạ tay" . Không phải kiểu "vũ phu" mà chúng tôi giỡn vậy đã quen . Một ngày chúng tôi phải trao đổi vài cái "đấm yêu", có khi Hắn kẹp cổ tôi như đô vật . Một bữa tôi cảm nên ngồi dưới xập chơi với Má . Hắn đi làm về đưa vai hất tôi một cái . Tôi lọt luôn xuống đất . hihi Hắn bị chửi te lun Không cho giỡn mạnh tay nữa .
Đám cưới của tôi chỉ tính đơn giản nhưng bàn qua tính lại, ông nội thêm lễ này, bà ngoại làm nghi thức kia, cuối cùng trở nên rầm rộ . Mới đầu thì anh xui, chị xui tính sao cũng được . Đến lúc đặt thiệp thì nào là bên gái phải "Vu Qui", bên kia phải "Thành Hôn", rồi giành nhau để tên trước . Cái mớ thiệp in phải sửa thành hai bản, một cho nhà trai và một cho nhà gái . Thiệp in không đủ, Hắn chở tôi đi ra Lê Lợi vơ thêm mớ thiệp "điền vào chỗ trống ". Chúng tôi chẳng kịp lựa, cứ cái nào có đủ số thì hốt đem về . Hắn viết phần của Hắn, tôi hì hục viết phần của tôi . Viết mỏi tay, lúc nhìn lại, chữ xấu hoắc . Well, xấu cũng đem đi mời tuốt .
Nào có ngưng ở phần thiệp đâu, CN rước dâu, chiều thứ Sáu ông cậu tôi nặn thêm cái phần " trầu, cau" . Đúng là thần sầu , quỉ khóc luôn. Tự dưng đòi đủ 99 trái cau, và 200 lá trầu . Cái bánh bía cũng hổng chịu, đòi bánh su sê . Giờ đó, chợ dẹp, trầu cau đã đặt từ lâu . Cứ như Hắn và tôi, bánh nào cũng là bánh . Bỏ tỏm vô miệng là ngon như nhau . Hên ghê, anh Hai tôi về khi ở nhà đang ào ào làm thịt Hắn . Anh Hai tôi dẹp hết . Có sao thì mần như vậy .
Nhắc đến tràng pháo "tống cổ" . Gọi là "tống cổ" đúng hơn là "đưa dâu" . Vì vừa dứt pháo, cái tên cúng cơm của cha mẹ đặt cho cũng cáo chung . Dây pháo cũng phản đối nên nổ lẻ tẻ vài tiếng "than phiền" rồi mới im . Dù anh Hai tôi dẹp mấy cái lẩm cẩm nhưng vẫn không dẹp được pháo . Vì pháo "xả xui" . Hắn chở tôi sang gần chợ Vườn Chuối mua pháo . Vào tiệm mới biết họ bán pháo cho cả đám cưới lẫn đám ma . Thường để cẩn thận, người ta đặt trước vì khi pháo nổ dứt, cái ống cuối cùng sẽ bung ra với hàng chữ "Trăm Năm Hạnh Phúc" hoặc "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Cận ngày nên đâu có giờ đặt và kiểm cho chắc chắn . NGười bán nói, chúng tôi gật lia lịa như gà mổ thóc miễn sao có pháo . Hai đứa tôi ôm một hộp . Mua về rồi cả nhà mới nhao nhao lên lo . Chỉ sợ ôm nhầm cái "Phiêu Diêu Cực Lạc" . Hai đứa tôi nghe hù cũng "yếu bóng vía" , lúc nổ tới cái cuối cũng, tôi nín thở cho đến thấy cái chữ "Trăm Năm Mắc Nợ" .
Mấy tháng sau, Hắn và tôi lại một phen "thót bụng" . Gia đình tôi "Bắc Kỳ" nên có tục "tết mới" . Mẹ sắm cho một bộ lễ : cái mâm, hai chai rượu, hai hộp trà, trầu, cau và một số quà lỉnh kỉnh . Mẹ dặn khi chúng tôi lại nhà bà con thì xếp hết lên bàn ; riêng cái món quà lỉnh kỉnh thì biếu theo mẹ dặn . Đa số người được "viếng" sẽ nhận trầu, cau và món quà lẻ kia . Họ hàng thân thuộc sẽ nhận thêm trà . Tối 29 tết, chúng tôi ghé vào nhà bà thím . Có lẽ bà gìa (khoảng hơn 70) rồi lẩm cẩm chăng ? Bà nhận hết mọi thứ luôn cả cái mâm . Chúng tôi đi về tay không trong khi đó còn rất nhiều người chưa kịp "viếng" .