chicken_85
11-05-08, 03:31 PM
Niềm thương chôn dấu
* * *
Chúng tôi quen nhau và chúng tôi yêu nhau
...
Tôi chẳng còn rõ ngày tôi gặp anh
...
Và cũng chẳng còn rõ ngày tôi yêu anh
...
Chỉ biết rằng khi tôi bắt đầu yêu anh, anh đang thuộc về người con gái khác
...
Anh hơn tôi 1 khoá, cao ráo và điển trai. Lũ bạn học cùng tôi ai cũng thầm ngưỡng mộ anh cùng với điều ước ao rằng " Giá mà anh ấy thuộc về mình". Tôi, 1 con nhỏ thấp, gầy, ốm yêu. Tôi sống gần như tự kỉ trong thế giới của mình. Tại sao tôi lại bảo ' gần như tự kỉ ' ? Vì tôi vẫn giao tiếp, vẫn có 1 cô bản thân, nhưng tôi ngại nói, ngại tiếp xúc, và gần như co mình lại trong cái vỏ ấy. Với anh, 1 thế giới hoàn toàn khác, đẹp trai, con nhà giàu, giỏi giang và nổi tiếng ... Anh quá hoàn hảo đến nỗi chưa phút nào tôi dám nghĩ mình có được anh
http://i208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/ynyn.gif?t=1210431317
:... ...:
Điểm chung duy nhất của anh và tôi là piano. Chúng tôi - 2 con người thuộc về 2 thế giới khác nhau lại có chung 1 con đường ... Có chăng là tiếng đàn đã kéo chúng tôi lại gần nhau.
Nhưng ...
Có những ngày chúng tôi đánh đàn cho nhau nghe hàng giờ liền .. nhưng chỉ cần 1 mess hay 1 cuộc gọi từ cô bạn gái .. anh có thể bỏ mặc bản nhạc đang dang dở cùng với tôi ở lại .. và vì cuối cùng tôi cũng chẳng là gì với anh
...
Tít tít .. 1 new mess
Tên anh hiện lên trên màn hình điện thoại của tôi
" Em có rảnh hok? "
" Em rảnh. Có chuyện gì vậy anh? "
" A .. bạn gái a .. tút tút .."
Lòng tôi như có lửa đang cháy. Những tiếng tút tút dài đằng đẵng khiến tôi đau đến tận xương tuỷ. Đây có lẽ sẽ là cơ hội cho tôi nhưng vì sao tôi đau đến dường vậy. Giờ này anh đang ở đâu? Anh đã như thế nào rồi? Đầu tôi như muốn nổ tung trong mớ suy nghĩ về anh lúc này. Vội vàng khoác chiếc vest cũ kĩ .. tôi lao đến phòng tập .. Và tôi đã đoán đúng .. Anh ở đấy .. Nép vào bên góc tường .. âm thầm .. Tôi lao đến hok chút ngĩ suy nắm lấy bàn tay anh .. giọt nước mắt bắt đầu lăn .. a dựa đầu vào vai tôi .. và tôi cũng khóc
Anh khóc vì bạn gái bỏ rơi .. Tôi khóc vì quá thương anh
Bất chợt anh đứng dậy .. bước đến gần chiếc piano .. đánh bản " Đồng quê " .. từng giọt buồn rơi sẽ lắng đọng lại
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_the_past_love__by_mhkk_9512.jpg
Vài ngày sau anh nhắn cho tôi 1 tin nhắn cảm ơn và muốn mời tôi 1 bữa. Tôi đồng ý.
Chúng tôi lên So Hot. Cuộc sống vẫn diễn ra như thường như thế. Nhưng với tôi nó thật khác.
- Cám ơn em .. chẳng hiểu tại sao lúc đấy lại gọi em đến nứa ^^
- Không! Em phải cám ơn mới đúng chứ. Cám ơn vì anh đã tin tưởng em
...
- Anh thích làm gì nhất ?
- Ngồi trong phòng trong những ngày mưa, nhấm nháp ly cà fê nóng và nghe bản " I knew I loved you" hehe còn em
- Em á? Để xem nào? Em thik dạo bộ vào những trưa hè vắng trên những con phố Hà Nội. Yên bình lắm anh ah
...
Chúng tôi cứ trái ngược nhau như thế đấy. Anh thích Beeth, còn tôi thích Moza. Anh thích mùa đông lạnh hít hà với ly cà fê toả khói, còn tôi mùa hè lặng bước trên con đường nắng. Chúng tôi - 2 mảnh trái ngược, có ghép được với nhau như những mảnh xếp hình hay sẽ lệch nhau mãi mãi như thế này thôi .. Tôi cũng chẳng biết nữa
...
- Cám ơn e, vì ngày hôm nay và vì tất cả ..
Anh thoảng nhẹ qua tai tôi rồi vụt đi ... để lại tôi ngơ ngác trước cổng nhà .. anh vẫn thế .. mỗi lần ra là cực nhanh và nhẹ nhàng .. chẳng để tôi níu kéo đến nửa lời .. Tôi vào nhà .. vứt chiếc túi nơi đầu giường rồi lao vào nhà tắm .. Hơi nóng từ nước chảy ... chảy dài trên người tôi .. Ấm lặng .. Tôi vùi mình vào đống công việc đang dang dở và bề bộn .. nhưng dòng tư tưởng lại đang ở 1 nơi xa lắm .. Tôi nghĩ tới cái ngày anh nắm lấy bàn tay tôi, hôn nhẹ và môi tôi và nói yêu tôi ... nghĩ tới cái ngày tôi và anh lấy nhau ... nghĩ nhiều nhiều lắm
Tít tít .. tiếng tin nhắn mang tôi trở về với hiện tại
" Ngủ ngon nhé em, cô bé "
" Em còn bề bộn trong đống công việc nè, sao mà ngủ đc "
" Anh cũng vậy. Mai anh qua nhà đón em đc. chứ "
" Uh, rồi. Em sẽ đợi hihi"
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_inaballofyarn9pp6364418769.jpg
Bên anh, tôi chẳng thiếu yêu thương ..
Bên anh, là những ngày nắng, đứng dười sân trường trò chuyện. Trời nắng lắm! Ánh nắng len lỏi vào từng tán lá. Ánh nắng chiếu từng ô gạch trên sân. Ánh nắng chiếu rọi vào mắt tôi. Ánh nắng luồn vào khoảng cách giữa chúng tôi. Nhưng bên anh, dù trời có nắng, tôi vẫn chẳng thấy nóng, vì có anh đang ngồi cạnh, che cho tôi.
Bên anh, là những ngày Hà Nội thật khác, Hà Nội ấm ở trong lòng. Hà Nội có muôn vàn màu sắc, và có 1 màu ấm. Hà Nội có nắng ấm nơi con đường mưa. Hà Nội hok đượm 1 vẻ buồn như trước. Hà Nội, đẹp vì có anh.
Bên anh, là những đêm hok lặng lẽ. Những ngày Hà Nội gió anh trở tôi lang thang trên chiếc vespa đen. Đêm Hà Nội lung linh với muôn ngàn sao. Gió nhẹ nhàng thổi qua tóc. Anh nắm lấy tay tôi. Chúng tôi nhìn lặng ngắm hồ Gươm phản sáng. Đêm Hà Nội chỉ có gió và sáng. Thế mà những gì tôi cảm nhận được sao nó nhiều thế.
Bên anh, tôi thấy " yêu thương ", thấy " hạnh phúc ", cái mà 18 năm qua tôi chẳng nhận được từ 1 người đàn ông. Nhà tôi hok có đàn ông! Ba bỏ mẹ từ khi tôi 3 tuổi. Đứa trẻ nhỏ dại thì biết gì chứ. Mẹ đã khóc rất nhiều. Hai dòng nước mắt quấn chặt lấy trái tim. Tôi ngày ấy vẫn hay ngây ngô hỏi mẹ rằng ba con đâu, mẹ chỉ cười rồi xoa đầu tôi ' Ba con đi công tác xa rồi, bao giờ về ba sẽ mua quà cho con '. Rồi những đêm sau khi tôi hỏi, mẹ khóc nhiều lắm. Từ ngày biết điều đó, tôi cũng hok hỏi về ba nứa. Thế nhưng, 2 năm trước, ông quay lại đòi quyền nuôi tôi. Người phụ nữ kia đã bỏ ông như ông bỏ 2 chúng tôi.Đời cứ nực cười như thế đấy! Tất nhiên, tôi chẳng đồng ý và mẹ cũng thắng kiện. Nhưng từ đó, ông ta cứ làm phiền mẹ con chúng tôi. Nhìn mắt mẹ, tôi biết mẹ còn yêu ông lắm, nhưng nỗi đau 18 năm, bà chẳng chịu nổi. 18 năm, tôi phải chịu sự hắt hủi của người đời vì là đứa trẻ không cha, còn mẹ 18 năm, bà đã cực khổ trong nỗi đau bị bỏ rơi cùng sự nhọc nhằn nuôi tôi ăn học như bao đứa trẻ khác ...
Bên anh, tôi tin mình sẽ hok bao giờ như mẹ!
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_519408000_1c7ce4327e.jpg
Nhưng tình yêu ấy ... giá mà nó cứ đẹp như thế ...
2 tháng sau .. ai trong trường cũng biết chúng tôi yêu nhau ... những ánh mắt dòm ngó tới tôi ... đứa con gái xấu xí vô danh tiểu tốt ... tôi thực sự mệt mỏi với những sự đàm tiếu ấy ... dần dần tôi cố tách anh ra khỏi chính cuộc sống tôi ... hok hoàn toàn vì những lời đàm tiếu ... tôi muốn thử thách anh ... để rồi có thể nói với anh rằng " Em yêu anh, thực sự "
Thời gian đầu anh vẫn quan tâm tôi như thế, vẫn mắng tôi hâm khi làm như thế này ..
Nhưng cũng chính anh, chỉ 1 tuần sau a hok chịu nổi tôi, thời gian chúng tôi bên nhau ít dần đi ..
Tôi còn nhớ, ngày hôm ấy mưa rất to, tôi lặng lẽ ngồi trong quán cà fê nghe bản Tình buồn. Bỗng có tiếng cười vang lên trong quán, 1 đôi tình nhân bước vào, ướt đẫm .. Tôi quay lại. Là anh ... tôi đeo kính vào ... đúng là anh .. anh hôn nhẹ lên má người con gái ấy .. Tôi vùng dậy .. chạy khỏi quán ... nước tôi nhoè đi trong nước mưa ... anh đứng trong nhìn tôi chạy theo cơn mưa ... tôi chạy nhanh hết sức có thể ... chạy xa khỏi tầm mắt anh ... chạy đến khi tôi ngã quỵ xuống ... anh trong tôi đã tan ra từng mảnh ... từng mảnh rồi ...
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_rain43mt-1.gif
Anh ra trường. Tôi tiếp tục học nốt năm còn lại. Việc học bận rộn khiến tôi chẳng còn sức để nhớ anh, nhớ quá khứ. Năm sau tôi ra trường. Tôi quen P trong 1 bữa tiệc của người bạn. P hok lãng mạn như H. Nhưng những giây phút bên anh cũng để lại cho tôi những ngọt ngào khó diễn tả. Những món quà. Những đêm dài. Những ngày mưa.
6 tháng sau chúng tôi quyết định lấy nhau. Trước ngày cưới, 1 người bạn đến nhà tôi ... đi cùng 1 người ... là anh, H. Anh đến làm gì chứ, sau những gì anh đã làm tổn thương tôi. Anh còn muốn điều gì ở tôi ??? Tôi sắp lấy chồng. Uh! Tất cả với anh chỉ còn là quá khứ xa thôi. Xa lắm rồi. Thế mà ... sao nhìn anh .. tôi lại muốn gần anh đến vậy ... tôi muốn được như ngày xưa ... những ngày dưới sân trường đầy nắng ... những đêm Hà Nội gió và ánh sáng ... những buổi ngồi cà fê anh đánh đàn cho tôi nghe ... hương cà fê nồng nàn đượm vào những bản nhạc buồn và ngọt ... Không! Tôi không còn yêu anh! Chỉ là những ham muốn bỗng dưng thôi ...
Buổi nói chuyện, cứ im lặng và dài đằng đẵng, tôi trả lời những câu hỏi của cậu bạn một cách vô hồn. Anh không nói gì. Trước khi về, anh nắm lấy tay tôi. 1 cách vội vã, tôi rụt tay lại. Anh nắm lại bàn tay, để vào đó 1 bức thư. Tôi cười, rồi tiễn 2 người trở về.
Tôi cất bức thư vào chiếc hộp nhỏ màu đỏ, 1 đống thư từ lộn xộn. Tôi cười nhạt. Tôi chẳng muốn đọc thư anh. Mai, tôi sẽ thành cô dâu, xúng xính trong chiếc váy trắng, mái tóc xoăn sẽ được thợ làm thật đẹp, khuôn mặt sẽ được trang điểm thật đáng yêu, tôi sẽ bên P, người đàn ông của đời tôi, người sẽ mang hạnh phúc suốt cuộc đời còn lại của tôi.
Đêm ấy, trời bỗng dưng mưa to. Bão! Tôi trằn trọc. Tôi hok ngủ được. Tôi đang hồi hộp quá chăng? Tôi muốn vùng dậy mở bức thư rồi lại thôi. 3h sáng, tôi vẫn thức. Tôi mở chiếc hộp, lấy bức thư ra...
' Gửi em!
Em còn nhớ những ngày chúng ta tập đàn hok?
Ngày mà bạn gái bỏ anh, anh gọi cho em. Hok phải anh hok biết tại sao anh lại gọi cho em đâu! Thực sự anh biết rất rõ. Ngày ấy, ai cũng nghĩ anh là con người hoàn hảo nhưng thực sự là hok. Gia đình anh giàu có, nhưng ai cũng chỉ mê mải theo đồng tiền, chẳng có ai quan tâm anh. Bạn gái anh, hok, cô ấy hok bỏ anh mà anh đã chia tay cô âý. Thực sự cô ấy hok hiểu anh, và ngày hôm đấy anh đã rất đau, vì anh còn quá yêu cô ấy.Và anh nhận ra chỉ có em là người thực sự hiểu. Qua tiếng đàn, anh có thể biết được. Sau buổi hẹn ấy, anh thực sự vui, vì ít nhất còn có người quan tâm anh nghĩ gì, hiểu và cảm thông với anh. Cám ơn em nhiều lắm!
Những ngày ở bên em vui và nhẹ nhàng lắm em ah. Anh sẽ mãi không quên những ngày ấy đâu. Những bản nhạc ... những ngày nắng mưa ... những lần anh nắm lấy tay em ... tay em ấm và mềm lắm ...
Ngày mưa hôm ấy ... anh đã rất muốn chạy theo em ... chạy theo để giữ em ở lại ... để nói rằng " Anh yêu em, nhiều nhiều lắm " ... nhưng anh lại nghĩ mình sẽ chẳng mang lại được cho em hạnh phúc ... 1 tuần trước đó anh đã cố tình lờ em để em thấy thoải mái ... nhưng có lẽ anh đã sai thực sự rồi
Anh ra trường, nhưng những gì về em, anh đều biết hết đấy. Tất cả của chúng mình là quá khứ rồi em nhỉ. 2 năm qua anh đã không dám gặp em. Anh sợ. Bây giờ .. à không, ngày mai em đã đi lấy chồng rồi.
Anh chỉ muốn nói rằng " Chúc em hạnh phúc. Mãi vui và luôn cười em nhé!" '
Đọc xong thư anh, áo tôi cũng ướt sũng, nước mắt chảy dài trên má. Sao chúng mình ngu dại quá vậy?
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_jmhm.gif
Tôi bước về phía cơn mưa ... mưa táp vào mặt ... thật rát ... " Anh ah em cũng yêu anh nhiều nhiều lắm ... giá mà chúng mình đừng chôn giấu niềm thương ... "
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_2007923111412300.gif
Mọi câu chuyện đều có thật, chỉ là xảy ra với người này hay người khác và thật đến bao nhiêu % thôi
* * *
Chúng tôi quen nhau và chúng tôi yêu nhau
...
Tôi chẳng còn rõ ngày tôi gặp anh
...
Và cũng chẳng còn rõ ngày tôi yêu anh
...
Chỉ biết rằng khi tôi bắt đầu yêu anh, anh đang thuộc về người con gái khác
...
Anh hơn tôi 1 khoá, cao ráo và điển trai. Lũ bạn học cùng tôi ai cũng thầm ngưỡng mộ anh cùng với điều ước ao rằng " Giá mà anh ấy thuộc về mình". Tôi, 1 con nhỏ thấp, gầy, ốm yêu. Tôi sống gần như tự kỉ trong thế giới của mình. Tại sao tôi lại bảo ' gần như tự kỉ ' ? Vì tôi vẫn giao tiếp, vẫn có 1 cô bản thân, nhưng tôi ngại nói, ngại tiếp xúc, và gần như co mình lại trong cái vỏ ấy. Với anh, 1 thế giới hoàn toàn khác, đẹp trai, con nhà giàu, giỏi giang và nổi tiếng ... Anh quá hoàn hảo đến nỗi chưa phút nào tôi dám nghĩ mình có được anh
http://i208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/ynyn.gif?t=1210431317
:... ...:
Điểm chung duy nhất của anh và tôi là piano. Chúng tôi - 2 con người thuộc về 2 thế giới khác nhau lại có chung 1 con đường ... Có chăng là tiếng đàn đã kéo chúng tôi lại gần nhau.
Nhưng ...
Có những ngày chúng tôi đánh đàn cho nhau nghe hàng giờ liền .. nhưng chỉ cần 1 mess hay 1 cuộc gọi từ cô bạn gái .. anh có thể bỏ mặc bản nhạc đang dang dở cùng với tôi ở lại .. và vì cuối cùng tôi cũng chẳng là gì với anh
...
Tít tít .. 1 new mess
Tên anh hiện lên trên màn hình điện thoại của tôi
" Em có rảnh hok? "
" Em rảnh. Có chuyện gì vậy anh? "
" A .. bạn gái a .. tút tút .."
Lòng tôi như có lửa đang cháy. Những tiếng tút tút dài đằng đẵng khiến tôi đau đến tận xương tuỷ. Đây có lẽ sẽ là cơ hội cho tôi nhưng vì sao tôi đau đến dường vậy. Giờ này anh đang ở đâu? Anh đã như thế nào rồi? Đầu tôi như muốn nổ tung trong mớ suy nghĩ về anh lúc này. Vội vàng khoác chiếc vest cũ kĩ .. tôi lao đến phòng tập .. Và tôi đã đoán đúng .. Anh ở đấy .. Nép vào bên góc tường .. âm thầm .. Tôi lao đến hok chút ngĩ suy nắm lấy bàn tay anh .. giọt nước mắt bắt đầu lăn .. a dựa đầu vào vai tôi .. và tôi cũng khóc
Anh khóc vì bạn gái bỏ rơi .. Tôi khóc vì quá thương anh
Bất chợt anh đứng dậy .. bước đến gần chiếc piano .. đánh bản " Đồng quê " .. từng giọt buồn rơi sẽ lắng đọng lại
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_the_past_love__by_mhkk_9512.jpg
Vài ngày sau anh nhắn cho tôi 1 tin nhắn cảm ơn và muốn mời tôi 1 bữa. Tôi đồng ý.
Chúng tôi lên So Hot. Cuộc sống vẫn diễn ra như thường như thế. Nhưng với tôi nó thật khác.
- Cám ơn em .. chẳng hiểu tại sao lúc đấy lại gọi em đến nứa ^^
- Không! Em phải cám ơn mới đúng chứ. Cám ơn vì anh đã tin tưởng em
...
- Anh thích làm gì nhất ?
- Ngồi trong phòng trong những ngày mưa, nhấm nháp ly cà fê nóng và nghe bản " I knew I loved you" hehe còn em
- Em á? Để xem nào? Em thik dạo bộ vào những trưa hè vắng trên những con phố Hà Nội. Yên bình lắm anh ah
...
Chúng tôi cứ trái ngược nhau như thế đấy. Anh thích Beeth, còn tôi thích Moza. Anh thích mùa đông lạnh hít hà với ly cà fê toả khói, còn tôi mùa hè lặng bước trên con đường nắng. Chúng tôi - 2 mảnh trái ngược, có ghép được với nhau như những mảnh xếp hình hay sẽ lệch nhau mãi mãi như thế này thôi .. Tôi cũng chẳng biết nữa
...
- Cám ơn e, vì ngày hôm nay và vì tất cả ..
Anh thoảng nhẹ qua tai tôi rồi vụt đi ... để lại tôi ngơ ngác trước cổng nhà .. anh vẫn thế .. mỗi lần ra là cực nhanh và nhẹ nhàng .. chẳng để tôi níu kéo đến nửa lời .. Tôi vào nhà .. vứt chiếc túi nơi đầu giường rồi lao vào nhà tắm .. Hơi nóng từ nước chảy ... chảy dài trên người tôi .. Ấm lặng .. Tôi vùi mình vào đống công việc đang dang dở và bề bộn .. nhưng dòng tư tưởng lại đang ở 1 nơi xa lắm .. Tôi nghĩ tới cái ngày anh nắm lấy bàn tay tôi, hôn nhẹ và môi tôi và nói yêu tôi ... nghĩ tới cái ngày tôi và anh lấy nhau ... nghĩ nhiều nhiều lắm
Tít tít .. tiếng tin nhắn mang tôi trở về với hiện tại
" Ngủ ngon nhé em, cô bé "
" Em còn bề bộn trong đống công việc nè, sao mà ngủ đc "
" Anh cũng vậy. Mai anh qua nhà đón em đc. chứ "
" Uh, rồi. Em sẽ đợi hihi"
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_inaballofyarn9pp6364418769.jpg
Bên anh, tôi chẳng thiếu yêu thương ..
Bên anh, là những ngày nắng, đứng dười sân trường trò chuyện. Trời nắng lắm! Ánh nắng len lỏi vào từng tán lá. Ánh nắng chiếu từng ô gạch trên sân. Ánh nắng chiếu rọi vào mắt tôi. Ánh nắng luồn vào khoảng cách giữa chúng tôi. Nhưng bên anh, dù trời có nắng, tôi vẫn chẳng thấy nóng, vì có anh đang ngồi cạnh, che cho tôi.
Bên anh, là những ngày Hà Nội thật khác, Hà Nội ấm ở trong lòng. Hà Nội có muôn vàn màu sắc, và có 1 màu ấm. Hà Nội có nắng ấm nơi con đường mưa. Hà Nội hok đượm 1 vẻ buồn như trước. Hà Nội, đẹp vì có anh.
Bên anh, là những đêm hok lặng lẽ. Những ngày Hà Nội gió anh trở tôi lang thang trên chiếc vespa đen. Đêm Hà Nội lung linh với muôn ngàn sao. Gió nhẹ nhàng thổi qua tóc. Anh nắm lấy tay tôi. Chúng tôi nhìn lặng ngắm hồ Gươm phản sáng. Đêm Hà Nội chỉ có gió và sáng. Thế mà những gì tôi cảm nhận được sao nó nhiều thế.
Bên anh, tôi thấy " yêu thương ", thấy " hạnh phúc ", cái mà 18 năm qua tôi chẳng nhận được từ 1 người đàn ông. Nhà tôi hok có đàn ông! Ba bỏ mẹ từ khi tôi 3 tuổi. Đứa trẻ nhỏ dại thì biết gì chứ. Mẹ đã khóc rất nhiều. Hai dòng nước mắt quấn chặt lấy trái tim. Tôi ngày ấy vẫn hay ngây ngô hỏi mẹ rằng ba con đâu, mẹ chỉ cười rồi xoa đầu tôi ' Ba con đi công tác xa rồi, bao giờ về ba sẽ mua quà cho con '. Rồi những đêm sau khi tôi hỏi, mẹ khóc nhiều lắm. Từ ngày biết điều đó, tôi cũng hok hỏi về ba nứa. Thế nhưng, 2 năm trước, ông quay lại đòi quyền nuôi tôi. Người phụ nữ kia đã bỏ ông như ông bỏ 2 chúng tôi.Đời cứ nực cười như thế đấy! Tất nhiên, tôi chẳng đồng ý và mẹ cũng thắng kiện. Nhưng từ đó, ông ta cứ làm phiền mẹ con chúng tôi. Nhìn mắt mẹ, tôi biết mẹ còn yêu ông lắm, nhưng nỗi đau 18 năm, bà chẳng chịu nổi. 18 năm, tôi phải chịu sự hắt hủi của người đời vì là đứa trẻ không cha, còn mẹ 18 năm, bà đã cực khổ trong nỗi đau bị bỏ rơi cùng sự nhọc nhằn nuôi tôi ăn học như bao đứa trẻ khác ...
Bên anh, tôi tin mình sẽ hok bao giờ như mẹ!
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_519408000_1c7ce4327e.jpg
Nhưng tình yêu ấy ... giá mà nó cứ đẹp như thế ...
2 tháng sau .. ai trong trường cũng biết chúng tôi yêu nhau ... những ánh mắt dòm ngó tới tôi ... đứa con gái xấu xí vô danh tiểu tốt ... tôi thực sự mệt mỏi với những sự đàm tiếu ấy ... dần dần tôi cố tách anh ra khỏi chính cuộc sống tôi ... hok hoàn toàn vì những lời đàm tiếu ... tôi muốn thử thách anh ... để rồi có thể nói với anh rằng " Em yêu anh, thực sự "
Thời gian đầu anh vẫn quan tâm tôi như thế, vẫn mắng tôi hâm khi làm như thế này ..
Nhưng cũng chính anh, chỉ 1 tuần sau a hok chịu nổi tôi, thời gian chúng tôi bên nhau ít dần đi ..
Tôi còn nhớ, ngày hôm ấy mưa rất to, tôi lặng lẽ ngồi trong quán cà fê nghe bản Tình buồn. Bỗng có tiếng cười vang lên trong quán, 1 đôi tình nhân bước vào, ướt đẫm .. Tôi quay lại. Là anh ... tôi đeo kính vào ... đúng là anh .. anh hôn nhẹ lên má người con gái ấy .. Tôi vùng dậy .. chạy khỏi quán ... nước tôi nhoè đi trong nước mưa ... anh đứng trong nhìn tôi chạy theo cơn mưa ... tôi chạy nhanh hết sức có thể ... chạy xa khỏi tầm mắt anh ... chạy đến khi tôi ngã quỵ xuống ... anh trong tôi đã tan ra từng mảnh ... từng mảnh rồi ...
...
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_rain43mt-1.gif
Anh ra trường. Tôi tiếp tục học nốt năm còn lại. Việc học bận rộn khiến tôi chẳng còn sức để nhớ anh, nhớ quá khứ. Năm sau tôi ra trường. Tôi quen P trong 1 bữa tiệc của người bạn. P hok lãng mạn như H. Nhưng những giây phút bên anh cũng để lại cho tôi những ngọt ngào khó diễn tả. Những món quà. Những đêm dài. Những ngày mưa.
6 tháng sau chúng tôi quyết định lấy nhau. Trước ngày cưới, 1 người bạn đến nhà tôi ... đi cùng 1 người ... là anh, H. Anh đến làm gì chứ, sau những gì anh đã làm tổn thương tôi. Anh còn muốn điều gì ở tôi ??? Tôi sắp lấy chồng. Uh! Tất cả với anh chỉ còn là quá khứ xa thôi. Xa lắm rồi. Thế mà ... sao nhìn anh .. tôi lại muốn gần anh đến vậy ... tôi muốn được như ngày xưa ... những ngày dưới sân trường đầy nắng ... những đêm Hà Nội gió và ánh sáng ... những buổi ngồi cà fê anh đánh đàn cho tôi nghe ... hương cà fê nồng nàn đượm vào những bản nhạc buồn và ngọt ... Không! Tôi không còn yêu anh! Chỉ là những ham muốn bỗng dưng thôi ...
Buổi nói chuyện, cứ im lặng và dài đằng đẵng, tôi trả lời những câu hỏi của cậu bạn một cách vô hồn. Anh không nói gì. Trước khi về, anh nắm lấy tay tôi. 1 cách vội vã, tôi rụt tay lại. Anh nắm lại bàn tay, để vào đó 1 bức thư. Tôi cười, rồi tiễn 2 người trở về.
Tôi cất bức thư vào chiếc hộp nhỏ màu đỏ, 1 đống thư từ lộn xộn. Tôi cười nhạt. Tôi chẳng muốn đọc thư anh. Mai, tôi sẽ thành cô dâu, xúng xính trong chiếc váy trắng, mái tóc xoăn sẽ được thợ làm thật đẹp, khuôn mặt sẽ được trang điểm thật đáng yêu, tôi sẽ bên P, người đàn ông của đời tôi, người sẽ mang hạnh phúc suốt cuộc đời còn lại của tôi.
Đêm ấy, trời bỗng dưng mưa to. Bão! Tôi trằn trọc. Tôi hok ngủ được. Tôi đang hồi hộp quá chăng? Tôi muốn vùng dậy mở bức thư rồi lại thôi. 3h sáng, tôi vẫn thức. Tôi mở chiếc hộp, lấy bức thư ra...
' Gửi em!
Em còn nhớ những ngày chúng ta tập đàn hok?
Ngày mà bạn gái bỏ anh, anh gọi cho em. Hok phải anh hok biết tại sao anh lại gọi cho em đâu! Thực sự anh biết rất rõ. Ngày ấy, ai cũng nghĩ anh là con người hoàn hảo nhưng thực sự là hok. Gia đình anh giàu có, nhưng ai cũng chỉ mê mải theo đồng tiền, chẳng có ai quan tâm anh. Bạn gái anh, hok, cô ấy hok bỏ anh mà anh đã chia tay cô âý. Thực sự cô ấy hok hiểu anh, và ngày hôm đấy anh đã rất đau, vì anh còn quá yêu cô ấy.Và anh nhận ra chỉ có em là người thực sự hiểu. Qua tiếng đàn, anh có thể biết được. Sau buổi hẹn ấy, anh thực sự vui, vì ít nhất còn có người quan tâm anh nghĩ gì, hiểu và cảm thông với anh. Cám ơn em nhiều lắm!
Những ngày ở bên em vui và nhẹ nhàng lắm em ah. Anh sẽ mãi không quên những ngày ấy đâu. Những bản nhạc ... những ngày nắng mưa ... những lần anh nắm lấy tay em ... tay em ấm và mềm lắm ...
Ngày mưa hôm ấy ... anh đã rất muốn chạy theo em ... chạy theo để giữ em ở lại ... để nói rằng " Anh yêu em, nhiều nhiều lắm " ... nhưng anh lại nghĩ mình sẽ chẳng mang lại được cho em hạnh phúc ... 1 tuần trước đó anh đã cố tình lờ em để em thấy thoải mái ... nhưng có lẽ anh đã sai thực sự rồi
Anh ra trường, nhưng những gì về em, anh đều biết hết đấy. Tất cả của chúng mình là quá khứ rồi em nhỉ. 2 năm qua anh đã không dám gặp em. Anh sợ. Bây giờ .. à không, ngày mai em đã đi lấy chồng rồi.
Anh chỉ muốn nói rằng " Chúc em hạnh phúc. Mãi vui và luôn cười em nhé!" '
Đọc xong thư anh, áo tôi cũng ướt sũng, nước mắt chảy dài trên má. Sao chúng mình ngu dại quá vậy?
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_jmhm.gif
Tôi bước về phía cơn mưa ... mưa táp vào mặt ... thật rát ... " Anh ah em cũng yêu anh nhiều nhiều lắm ... giá mà chúng mình đừng chôn giấu niềm thương ... "
http://s208.photobucket.com/albums/bb313/Jollybunny/th_2007923111412300.gif
Mọi câu chuyện đều có thật, chỉ là xảy ra với người này hay người khác và thật đến bao nhiêu % thôi