View Full Version : Thơ Bui` Chi' Vinh !!


nhanhrong
12-05-08, 08:01 AM
Mua` Xuân Co' Thật


Có thật mùa xuân không hở nhỏ ?
Con mắt tròn to rất Bắc Kỳ
Tôi chỉ muốn làm hàng mi rậm
Che cái nhìn rất lẳng kia đi

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Lệch môi thơm điếu thuốc khinh đời
Chưa ngậm, hồn đã nghe mằn mặn
Khói của em mà sương của tôi

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Cơn say ly rượu vỡ tan tành
Hai hàng răng trắng như công chúa
Cắn nhé, tình tôi lệ đá xanh

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Đợi tôi thì đợi lúc đêm rằm
Tôi xua sương chạy lên sườn núi
Để một mình em tắm ánh trăng

Không phải mộng, tin tôi nghe nhỏ
Anh hùng dưới thấp ghé non cao
Năm năm bẻ kiếm làm thơ quậy
Mạn ngược, mài gươm bỗng ngọt ngào

Trước khi gặp nhỏ, tôi là khách
Lữ khách làm sao có mái nhà
Sau khi gặp nhỏ, tôi là chủ
Đợi nụ vườn xuân nở hết hoa .....

nhanhrong
12-05-08, 08:02 AM
Chuyện chiếc xe đạp



Anh chở em đi bằng xe đạp
Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường
Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp"
Không làm hơi thở bị dơ hơn

Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn

Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng đã
Thổi mát đời anh trong cánh tay

Cám ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cám ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo

nhanhrong
12-05-08, 08:03 AM
Cô Nương Ngày Tết



Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em....

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba ... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh ... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ ....
....làm thơ !

nhanhrong
12-05-08, 08:06 AM
Con gái tuổi Dần


Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân



Rong củng tuổi dần , Watch out guyz !! :linguino:

nhanhrong
12-05-08, 08:07 AM
Đa` Lạt



Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá
Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù
Ta gốc dân thường nên thấy lạ
Vén sương mù cổ tích coi chơi

Y rằng Đà Lạt như con gái
Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường
Hoa nào lúc nở đều e lệ
Hèn gì vua chúa chẳng du dương

Có điều thiên hạ như bông cải
Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời
Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch
Ai ngờ thủy tạ thiếu trăng soi

Đất đai cũng thể như gươm giáo
Dàn trận xông lên tím mặt mày
Một hôm ta xách tiền mua núi
Thấy vàng trong đá tựa tro bay .....

nhanhrong
12-05-08, 08:09 AM
Giọt mực mùa hè



Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
bé không tin chấm thử vài lần
một là được thầy cho mười điểm
hai là tim bé bị ... bâng khuâng

Anh làm thơ toàn bằng viết bic
làm quen chưa biết viết bằng gì
sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
sân trường tím đẫm một cây si

Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ"
còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương"
một hôm anh biến thành quyển vở
tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn

nhanhrong
12-05-08, 08:10 AM
Khai Trường



Cổng trường đóng cửa trong ba tháng
Có một con tằm ngồi ươm tơ
Suốt ba tháng thơ anh hạn hán
Dù sóng và mưa vẫn vỗ bờ

Ba tháng ủ ê vườn thiên lí
Hoa trên trái đất đều không thơm
Anh giận một mùa hè ích kỉ
Giam em trong cá chậu chim lồng

Ba tháng tưởng đâu em mất tích
Sai Gòn quên áo lụa Hà Đông
Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch
Nhớ ai kia mắt biếc môi hồng

Bây giờ thì nói chi ba tháng
Trái thị hồn anh đã chín rồi
Cô Tấm khai trường, hương áo trắng
Anh lại làm thơ "xịn" gấp đôi !!!

nhanhrong
12-05-08, 08:12 AM
Lời rao của sự cô đơn



Tìm em không phải tìm hạnh phúc
có khi bạc mệnh cả một đời
Có khi cả một trời nóng nực
Tôi vẫn tìm một chút mưa rơi

Tìm em không hẳn tìm ngay được
Có khi đến chết vẫn còn tìm
Em thấp thoáng như là kiếp trước
Đậu xuống hồn tôi : chỗ yếu tim

Tìm em thật giống tìm nguồn cội
Tôi lạc tôi biết mấy tuổi đời
Tôi vừa kén vợ, vừa mai mối
Thấy bóng mình đổ xuống chung đôi

nhanhrong
12-05-08, 08:14 AM
Anh Va` Theng` Nhoc'

I

Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường
Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất
Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương

Anh bịnh thương hàn suốt ... ba ngày chẵn
Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu
Mà nếu có chết anh cũng không hối hận
Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo sau ...

Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm
Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Anh độc quyền buồn ngay cả lúc ... làm thinh

II

Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi

Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng
Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu
Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng
Mới quay lại cười một cái dễ ... xa nhau

Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn
Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò
Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn ... xo !!

nhanhrong
12-05-08, 08:15 AM
Bài thơ chưa hoàn thành



Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong

Ngày nhớ em, em đã tin chưa?
Em như sen đẹp tự nghìn xưa
Vái trời ao mọc ngay bên cạnh
Em nở thành thơ suốt bốn mùa

Mốt nhớ em, biết nhớ hay không?
Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng
Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ
Lỡ mai này con sáo sang sông...

nhanhrong
12-05-08, 08:16 AM
Bài thơ lì xì


Tết đến em có còn bướm trắng ??
Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dài ?? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh ..... mắt đỏ hoe

Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị
Còn nhớ gì đâu, anh biến ...... luôn !!

Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng ..... "eo ơi !!"

Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lệ
Lì xì anh một sợi tóc mai

Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em "bẻ gãy sừng trâu"
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
Ôm cây đa bay tuốt lên ..... lầu !!!

nhanhrong
12-05-08, 08:19 AM
Bình đẳng ơi, chào mi!



Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Anh đồng ý hai chân, hai tay
Khi giơ lên thì anh té ngửa
Xin em đừng xây xẩm mặt mày

Nghĩa là anh giống cóc, giống xoài
Và ngọt lịm như chè thập cẩm
Còn em thì chuyển hệ đắng cay
Sáng xỉn, chiều say, trưa đờ đẫn

Nghĩa là anh ... vào ra ngơ ngẩn
Mở trang lưu bút, chép thơ tình
Còn em thì vi vu xế nổ
Áo bụi quần dơ, tóc tủa đinh

Nghĩa là dẹp ngày "Valentine"
Anh thèm hoa, còn em vặt lá
Vui vui thì đàm đạo văn minh
Bình đẳng " ba " và bình đẳng " má "

Nghĩa là từ nay anh nội trợ
Còn em ngồi nhậu ở vỉa hè
Lạy trời cho em đừng trúng gió
Bằng không anh mắc nghẹn cơm khê

Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Nhưng anh cao, em thấp, ý trời ...
Em có muốn chồm lên giận dữ
Anh cúi đầu hôn nhẹ nhàng thôi ....

nhanhrong
12-05-08, 08:19 AM
Bướm và Hoa


Ra khỏi lớp các em tan như bướm
Có bướm màu đen coi giống bướm bà
Có em áo dài đẹp như bướm trắng
Anh ngẩn người, thầm gọi : bướm kiêu sa !!!

Bươm bướm thật vốn nhiều màu sặc sỡ
Còn bướm của anh không bay khỏi mặt đường
Thơ anh đậu xếp hàng trên bãi cỏ
Chờ trước cổng trường một cánh bướm tơ vương

Nhưng có thật các em là bướm trắng ??
Con gái là hoa, ai gọi bướm bao giờ !!
Kìa bông giấy trắng và hoa huệ trắng
Lấp ló hàng rào đôi mắt nhãn ngây thơ

Bông giấy không hương nên các em từ chối
Hoa huệ tràn hương, anh cuống quít thập thò
Khi tiếng guốc ở trên đường chưa mỏi
Thì anh còn lẽo đẽo bước buồn xo ....

nhanhrong
12-05-08, 08:22 AM
Cao và thấp



Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng
Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang

Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ
Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá
Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ

Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ
Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em

Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm
Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!!

nhanhrong
12-05-08, 08:23 AM
Chia buồn cùng năm sửu



(17 bẻ gẫy sừng trâu)

Khi em lên mười bảy
Loài trâu mất tích sừng
Cỏ đang thơm bỗng dại
Trái tim chàng rét run

Ai bảo em mười bảy
Bẻ gãy hết ngọt ngào
Con trâu và con gái
Cứa một đường hơn dao

Vậy thì anh mười tám
Hơn một tuổi ngon lành
Tình nguyện làm con ..... nghé
Cưa sừng nhìn xuân xanh !

nhanhrong
12-05-08, 08:25 AM
chiếc ghế mây


khi em rời ghế mây
chỉ mùi hương ở lại
tre biến thành thần thoại
trúc biến thành hoang đường
anh biến thành tai ương
thấp thỏm bên chiếc ghế
cái mùi hương ác thế
không theo em bay đi
mà quấn quýt bên tre
mà quẩn quanh bên trúc
để riêng anh biết được
có thực, mùi hương kia
không một ai sẻ chia
chỉ trừ ra chiếc ghế

không ngu gì anh kể
mùi hương này cho ai
hỡi những chiếc ghế mây
hiếm hoi trên trái đất
hãy khinh chiếc ghế sắt
hãy khinh chiếc ghế bành
những chiếc ghế vô danh
trong căn nhà trải thảm
nơi chân em chưa dẫm
nơi tình em chưa ngồi
nơi Chúa chưa ra đời
nơi Phật chưa hiện đến
nơi em chưa rón rén
những gót chân tuyệt vời
nơi mọi người hít thở
chưa thấy mùi em rơi

nơi đây anh đang hay
chỗ này anh đang biết
anh vuốt ve ghế mây
như vuốt ve truyền thuyết
tình yêu anh lẫm liệt
thanh trúc phải cong vòng
tình yêu anh tận cùng
thanh tre đành duỗi thẳng
anh đặt trái tim đắng
vào chiếc ghế em ngồi
trái tim trở nên ngọt
chiếc ghế tình anh ơi

chiếc ghế tình em ơi
lúc người kia đi mất
lúc người này cúi mặt
cái mùi hương chưa đi
như không hề biệt ly
như không hề xa cách
trận gió có thổi sạch
tất cả mọi đền đài
cơn bão có đùa dai
anh cũng không lo sợ
khi lòng anh: em ở
khi ghế anh em ngồi
hương thời gian muôn thuở
thuở bắt đầu lứa đôi...

nhanhrong
12-05-08, 08:26 AM
Chiều Co' Lyn


Chỉ cần ngón tay đưa lên môi
Ngàn năm nhan sắc ở em rồi
Ngàn năm trời đất thành thơ nhạc
Cây cỏ chào nhau để lứa đôi

Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly
Là tim anh chết rất nhu mì
Là chàng thi sĩ bay đâu mất
Một chút tình anh lẻn trốn đi

Chỉ cần em cứ ngồi như thế
Yên lặng nhìn anh suốt buổi chiều
Là anh trôi sạch bao dâu bể
Mở hết lòng ra đợi tiếng yêu

nhanhrong
12-05-08, 08:28 AM
Thần Giao Cách Cảm


Khi nhớ đến em, anh gọi tên người khác
Làm như em chưa hề có ở trên đời
Bởi vì theo luật thần giao cách cảm
Anh gọi tên người nào, người đó bị hắt hơi

Ôi, cái nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi
Anh đã phải nén đi, đau đớn biết chừng nào
Để nghìn lẻ một đêm, em ngủ trong huyền thoại
Không ai được làm ồn, không ai được xôn xao

nhanhrong
12-05-08, 08:29 AM
Tinh Khôi Áo Trắng

"Sớm mai em đi Chùa Hương
Từ hoa cỏ mờ hơi sương"
Ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp
Sớm mai em phải đến trường

Em bé lắm, ngây thơ lắm
Dây thun cột tóc đuôi gà
Mẹ dặn rằng may áo trắng
Ra đường cho giống người ta

Mẹ dặn rằng mặc áo trắng
Ra đường cho giống người ta
Em không sợ ai làm lấm
Trái tim mười sáu như rằm

Đừng ai ôm đàn đứng hát
Đừng ai ngửa mặt đọc thơ
Mẹ dặn rằng nghe thơ nhạc
Bùa mê thuốc lú không ngờ

Ngày xưa mẹ mười sáu tuổi
Có người quan họ ghé sang
Ngâm một bài thơ gió bụi
Rồi tay so nhẹ dây đàn...

Ngày nay em mười sáu tuổi
Tinh khôi áo trắng đến trường
Nỡ nào làm em yếu đuối
Mỗi ngày mấy bận soi gương ?

nhanhrong
12-05-08, 08:31 AM
Vãn Tuồng Huynh Muội

Hồi cao hứng gọi em Tiểu Muội
tưởng mình anh sáng chế độc quyền
Dè đâu thiên hạ coi phim chưởng
quên võ công mà chỉ nhớ em
Từ đó trần gian đầy tiểu muội
mỗi ngày mắt biếc một nhiều thêm
Cái cô môi đỏ năm mười bảy
Giờ hết co ro một góc thềm

Hồi tưởng tượng là sư huynh cứ
tưởng mình anh hất mặt nhìn trời
Dè đâu bá tánh mê hát bội
cũng sắm tuồng làm đại ca chơi
Từ đó trần gian đầy anh cả
mỗi ngày múa kiếm ngắm me rơi
Cái ông lãng tử mùa xuân ấy
Giờ hết Sư huynh hết muội rồi

Hôm nay ai ghé thăm thi sĩ
thấy trên bàn hai chữ : Trời ơi !

nhanhrong
12-05-08, 08:32 AM
Tiểu Muội

Tiểu muội có tên là... "con nhỏ"
Bị sư huynh liên tục kí đầu
Tiểu muội rùng mình thành... cô bé
Huynh sững sờ lẽo đẽo theo sau
Tiểu muội còn vũ trang xí muội
Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu

Ở đời có một vài chữ "Muội"
Ám muội là... không được rõ ràng
Mê muội là... mất tiêu khí phách
Tiểu muội là... một cái chấm than

nhanhrong
12-05-08, 08:33 AM
Huế

Anh sẽ làm thơ về Huế mà
Nghĩa là Huế hôm nay áo trắng
Nghĩa là mắt anh vừa mới cận
Chứ sao dụi mãi nhìn không ra
Thảo nào hồi đó Hàn Mặc Tử
Chỉ ngó sơ mà đã đậm đà

Làm thơ về Huế thường nhuốm bịnh
Chẳng hạn như đêm nằm bịn ... rịn
Sớm mai áo trắng làm anh mơ
Tưởng lạc giữa sân trường Đồng Khánh
Tưởng trôi về tận chốn cố đô
Lạc trôi đâu đó trong thành nội
Mần răng bên nớ biết mà chờ
Bên ni dù buốt lòng vẫn đợi
Một đời tráng sĩ, một đời thơ
Bao nhiêu đó tuổi còn giang hồ
Thi sĩ đi nhiều hơn tráng sĩ
Nhà trọ vốn thường không địa chỉ
Làm sao can đảm mời em qua
Sông Hương trong đục là như thế
Đục phần anh, trong suốt em mà

Thì nếu có làm thơ nhớ Huế
Hãy hát dùm anh: "Mộng dưới hoa ..."

nhanhrong
12-05-08, 08:36 AM
Một Năm Áo Trắng

Áo trắng thôi nôi tinh khiết quá
Lãng đãng hồn em trắng bốn mùa
Anh chỉ giữ riêng anh mùa hạ
Nghe điếng lòng nhau tiếng dạ thưa ...

Con ve giờ chết trên cành phượng
Ngày xưa thi sĩ gọi: thu vàng
Còn anh cứ thấy mùa thu trắng
Chờ áo Hà Đông rón rén sang .