Eo-Chan-Hi
13-05-08, 09:16 PM
Tuyệt vọng
Nó bước thẳng lên sân thượng trường-nơi nó đang học.Năm nay là năm thứ 2 nó học ở trường Học viện báo chí và tuyên truyền rồi,vậy mà đây là lần đầu tiên nó đứng trên sân thượng trường.Cũng đúng thôi,bởi nó quá bận rộn,chẳng phải vì việc học khiến nó không còn thời gian để "ngắm trời ngắm đất" như một số tụi sinh viên vốn rất hay mơ mộng,mà do nó phải đi làm thêm để lo cho cuộc sống của nó cũng như trang trãi việc học.
Nó vốn là con nhà có "máu mặt",cuộc sống thời ấu thơ của nó đã trãi qua những ngày tháng êm đềm(trong mắt người khác).Ba nó là nhà báo-1 nhà báo như người ta thường nói là "biết tự trọng" Bởi ba của nó không vì đồng tiền mà bóp méo sự thật.Mẹ nó là tổng dám đốc 1 công ty nhà nước.Có thể nói nó không thiếu thốn thứ gì ngoài...tình thương.
Ba nó rất thương nó,và ước mơ lớn nhất của ông ta là mong nó có thể nối nghiệp ông.Do đặt thù nghề nghiệp nên ông thường xuyên vắn nhà,đôi khi ông đi 2 tháng trời mới về nhà 1 lần.Mẹ của nó là 1 người tham lam-tham lam công việc.Mẹ nó hay bảo với nó rằng:" Mẹ rất thương con và em con,nhưng mẹ không phải là 1 người mẹ tốt,ở dưới mẹ còn rất nhiều người chờ mẹ lo.Mẹ phải làm tốt mọi việc để những người đó có cuộc sống no đủ.Các con từ nhỏ đã sống trong cảnh sung sướng nên các con không hiểu hết sự đời đâu!"
Nó nghe thế chỉ biết im lặng,bởi mẹ nó nói có lý mà! Nhưng nó thèm có 1 buổi cơm gia đình sao mà khó quá! Đã 3 tháng nay mẹ không ăn cơm nhà,còn ba thì bận đi viết bài tận ngoài Bắc.Nó cô đơn lắm! Nó thèm được mẹ nó hôn âu yếm như ngày xưa,mà nó chỉ mới 10 tuổi thôi mà! nó còn nhỏ lắm,nó rất cần tình thương của mẹ,nhưng mẹ nó khi đi làm về là đóng cửa phòng lại rồi đi ngủ,không có thời gian để trò chuyện với nó chứ nói gì đến việc quan tâm đến nó và con M.L.
***
"Ê,làm gì mà đứng thừ người ra vậy!? Bộ muốn tự tử sao? Nếu tự tử thì nhảy xuống lẹ đi!"
Nó giựt mình quay lại quát:" ai bảo tui tự tử? Người gì mà ác vậy,xúi người ta tự tử cho mình xem.Tui đâu có ngu mà tử tử cho "ai đó" vui!"Bây giờ nó mới nhìn rõ "người độc ác" ấy.Gương mặt của hắn toát lên vẻ nghiêm nghị,khiến nó hơi sợ.Đứng bên cạnh hắn mà nó có cảm giác như nó đang đứng ở núi phú Sỹ vậy!
Hắn cằn nhằn:" tôi không có hứng thú,nhưng nếu cô nhảy xuống thì tôi sẽ bỏ 1 chút thời gian quý báu của tôi để xem" Nói xong hắn nhếch môi cười,nụ cười của hắn như ngàn tia nắng ban mai tỏa ra khắp nơi nơi,trái hẳn với khi hắn nghiêm nghị.
Nó ngượng ngùng đáp:" Chắc anh hay xúi người khác nhảy lầu lắm hả?"
Hắn quay mặt đi và nói với:" chẳng có ai ngốc như cô mà nhảy lầu để tôi xem cả.Thôi tới giờ vào lớp rồi! Vĩnh biệt!"
Nó định nói 1 câu gì đó,nhưng nó im lặng.Giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nó,đã lâu rồi nó không khóc.
Nó thầm nghĩ:nếu như không có lời nói khích bác của tên xa lạ đó chắc nó cũng nhảy xuống lầu mất rồi! Nó muốn la to lên,khoáy động cả đất trời này.Tại sao cuộc đời lại khốn nạn với nó thế này! Nhưng nó phải vào học,bởi vì niềm tin của người cha yêu dấu dành cho nó nên nó phải học.Không những chỉ học mà còn phải học thật giỏi nữa!.....(còn tiếp)
Nó bước thẳng lên sân thượng trường-nơi nó đang học.Năm nay là năm thứ 2 nó học ở trường Học viện báo chí và tuyên truyền rồi,vậy mà đây là lần đầu tiên nó đứng trên sân thượng trường.Cũng đúng thôi,bởi nó quá bận rộn,chẳng phải vì việc học khiến nó không còn thời gian để "ngắm trời ngắm đất" như một số tụi sinh viên vốn rất hay mơ mộng,mà do nó phải đi làm thêm để lo cho cuộc sống của nó cũng như trang trãi việc học.
Nó vốn là con nhà có "máu mặt",cuộc sống thời ấu thơ của nó đã trãi qua những ngày tháng êm đềm(trong mắt người khác).Ba nó là nhà báo-1 nhà báo như người ta thường nói là "biết tự trọng" Bởi ba của nó không vì đồng tiền mà bóp méo sự thật.Mẹ nó là tổng dám đốc 1 công ty nhà nước.Có thể nói nó không thiếu thốn thứ gì ngoài...tình thương.
Ba nó rất thương nó,và ước mơ lớn nhất của ông ta là mong nó có thể nối nghiệp ông.Do đặt thù nghề nghiệp nên ông thường xuyên vắn nhà,đôi khi ông đi 2 tháng trời mới về nhà 1 lần.Mẹ của nó là 1 người tham lam-tham lam công việc.Mẹ nó hay bảo với nó rằng:" Mẹ rất thương con và em con,nhưng mẹ không phải là 1 người mẹ tốt,ở dưới mẹ còn rất nhiều người chờ mẹ lo.Mẹ phải làm tốt mọi việc để những người đó có cuộc sống no đủ.Các con từ nhỏ đã sống trong cảnh sung sướng nên các con không hiểu hết sự đời đâu!"
Nó nghe thế chỉ biết im lặng,bởi mẹ nó nói có lý mà! Nhưng nó thèm có 1 buổi cơm gia đình sao mà khó quá! Đã 3 tháng nay mẹ không ăn cơm nhà,còn ba thì bận đi viết bài tận ngoài Bắc.Nó cô đơn lắm! Nó thèm được mẹ nó hôn âu yếm như ngày xưa,mà nó chỉ mới 10 tuổi thôi mà! nó còn nhỏ lắm,nó rất cần tình thương của mẹ,nhưng mẹ nó khi đi làm về là đóng cửa phòng lại rồi đi ngủ,không có thời gian để trò chuyện với nó chứ nói gì đến việc quan tâm đến nó và con M.L.
***
"Ê,làm gì mà đứng thừ người ra vậy!? Bộ muốn tự tử sao? Nếu tự tử thì nhảy xuống lẹ đi!"
Nó giựt mình quay lại quát:" ai bảo tui tự tử? Người gì mà ác vậy,xúi người ta tự tử cho mình xem.Tui đâu có ngu mà tử tử cho "ai đó" vui!"Bây giờ nó mới nhìn rõ "người độc ác" ấy.Gương mặt của hắn toát lên vẻ nghiêm nghị,khiến nó hơi sợ.Đứng bên cạnh hắn mà nó có cảm giác như nó đang đứng ở núi phú Sỹ vậy!
Hắn cằn nhằn:" tôi không có hứng thú,nhưng nếu cô nhảy xuống thì tôi sẽ bỏ 1 chút thời gian quý báu của tôi để xem" Nói xong hắn nhếch môi cười,nụ cười của hắn như ngàn tia nắng ban mai tỏa ra khắp nơi nơi,trái hẳn với khi hắn nghiêm nghị.
Nó ngượng ngùng đáp:" Chắc anh hay xúi người khác nhảy lầu lắm hả?"
Hắn quay mặt đi và nói với:" chẳng có ai ngốc như cô mà nhảy lầu để tôi xem cả.Thôi tới giờ vào lớp rồi! Vĩnh biệt!"
Nó định nói 1 câu gì đó,nhưng nó im lặng.Giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nó,đã lâu rồi nó không khóc.
Nó thầm nghĩ:nếu như không có lời nói khích bác của tên xa lạ đó chắc nó cũng nhảy xuống lầu mất rồi! Nó muốn la to lên,khoáy động cả đất trời này.Tại sao cuộc đời lại khốn nạn với nó thế này! Nhưng nó phải vào học,bởi vì niềm tin của người cha yêu dấu dành cho nó nên nó phải học.Không những chỉ học mà còn phải học thật giỏi nữa!.....(còn tiếp)