YuBj
15-05-08, 09:25 PM
Ba tôi vốn là con trưởng trong gia đình còn nặng phong kiến. Khi mẹ mang thai (mẹ tôi cũng là chị hai trong nhà) cả hai dòng họ đều mong mỏi ngày “cháu đích tôn” chào đời. Nhưng khi sinh ra tôi đã mang bất hạnh đến cho gia đình nhỏ của mình: tôi là con gái.
Ba mẹ mỉm cười hạnh phúc. Bà ngoại móm mém: con trai, con gái gì cũng là cháu mà. Ông bà nội im lặng.
Ngay thời gian đó, người yêu cũ của ba về. Ông bà nội đang thất vọng, cộng với sự đường mật từ lời ăn tiếng nói, quà cáp mà cô con dâu “hụt” mang tới, “mày phải ly dị nếu không tên của mày sẽ bị xóa trong gia phả”, quyết định ban ra cướp đi hạnh phúc vừa nhen lên của một gia đình.
Ba tôi nghe như sét đánh bên tai. Nhìn vợ và đứa con vừa chào đời đang khóc ngất thất thểu bước đi, ba cúi đầu nín lặng... Ngoại kể rằng từ lúc về nhà ngoại đến tối mịt, tôi không bú, không khóc, đến khuya chỉ nghe tiếng ức ức phát ra trong cổ họng. Ngoại hỏi đầu đuôi, bà nội lật ngược chiếc giường mà tôi chào đời rồi đặt lửa lên đó. Ngoại khóc, thức trắng đêm van vái trời phật. Dì ba đi gọi ông Tư qua “mở khẩu” cho tôi. Tôi chẳng biết mình khóc được có phải nhờ phương pháp dân gian linh nghiệm hay không?! Nhưng tôi tin rằng tạo hóa không muốn cướp đi hạnh phúc của mọi người.
Trong một đêm mưa, ba tôi trốn nhà bỏ đi. Ông nội phát hiện, sức già không đuổi kịp, con dao vụt khỏi tay nội, vết sẹo dài trên đầu ba giờ vẫn còn. Không thể chịu nổi sự dè bĩu, hà hiếp của cả một dòng họ, gửi tôi lại cho ngoại, ba mẹ rời quê hương bằng hai bàn tay trắng…
Được yêu thương chăm sóc tôi lớn dần, và nỗi đau cũng lớn dần theo thời gian. Mỗi khi nhìn bạn bè có ba mẹ bên cạnh, nhìn dáng ngoại lom khom chăm từng con gà, và mỗi tối lời tỉ tê của ngoại về quá khứ khiến lòng tôi chai cứng. Tôi thề với lòng mình không bao giờ tha thứ cho họ. Năm tôi 17 tuổi, gia đình nhà nội làm ăn gần như kiệt quệ. Trong một tai nạn, mắt và chân của bà nội đều bị thương. Lúc ấy ba mẹ tôi mới dám quay về quê vừa lập nghiệp, vừa lui tới thăm nom bà nội.
Mẹ bảo tôi xuống thăm bà. Ba im lặng. Tôi quay mặt đi: thăm ư? Không bao giờ! Mẹ mỉm cười rất nhẹ nhàng dù đôi mắt vẫn buồn vẫn sâu thẳm. “Cuộc đời mà, ai không tránh khỏi những sai lầm. Mẹ không bắt con quên quá khứ, nhưng mẹ mong con sống phải biết tha thứ. Tha thứ là mang hạnh phúc đến cho chính mình. Con sẽ thấy mình cao thượng, lòng nhẹ nhàng, thoải mái con ạ”.
Tôi bị giằng xé. Sâu thẳm trong lòng tôi tự hỏi tại sao lại phải tha thứ, thật lòng tôi không muốn tha thứ. Nhưng tôi muốn được như mẹ. Nhìn ông bà nội tiều tụy, cuộc sống cơ cực, vất vả, tôi không tránh nổi xót xa...
Một năm sau, nắm bàn tay gầy gầy, xương xương của nội, tôi nghe lòng mình rất nhẹ. Trên đường về, tôi biết rằng từ đây mình sẽ khác, cuộc sống sẽ thay đổi nhiều, tôi mỉm cười cầu trời cho hạnh phúc đến với nội.
Ba mẹ mỉm cười hạnh phúc. Bà ngoại móm mém: con trai, con gái gì cũng là cháu mà. Ông bà nội im lặng.
Ngay thời gian đó, người yêu cũ của ba về. Ông bà nội đang thất vọng, cộng với sự đường mật từ lời ăn tiếng nói, quà cáp mà cô con dâu “hụt” mang tới, “mày phải ly dị nếu không tên của mày sẽ bị xóa trong gia phả”, quyết định ban ra cướp đi hạnh phúc vừa nhen lên của một gia đình.
Ba tôi nghe như sét đánh bên tai. Nhìn vợ và đứa con vừa chào đời đang khóc ngất thất thểu bước đi, ba cúi đầu nín lặng... Ngoại kể rằng từ lúc về nhà ngoại đến tối mịt, tôi không bú, không khóc, đến khuya chỉ nghe tiếng ức ức phát ra trong cổ họng. Ngoại hỏi đầu đuôi, bà nội lật ngược chiếc giường mà tôi chào đời rồi đặt lửa lên đó. Ngoại khóc, thức trắng đêm van vái trời phật. Dì ba đi gọi ông Tư qua “mở khẩu” cho tôi. Tôi chẳng biết mình khóc được có phải nhờ phương pháp dân gian linh nghiệm hay không?! Nhưng tôi tin rằng tạo hóa không muốn cướp đi hạnh phúc của mọi người.
Trong một đêm mưa, ba tôi trốn nhà bỏ đi. Ông nội phát hiện, sức già không đuổi kịp, con dao vụt khỏi tay nội, vết sẹo dài trên đầu ba giờ vẫn còn. Không thể chịu nổi sự dè bĩu, hà hiếp của cả một dòng họ, gửi tôi lại cho ngoại, ba mẹ rời quê hương bằng hai bàn tay trắng…
Được yêu thương chăm sóc tôi lớn dần, và nỗi đau cũng lớn dần theo thời gian. Mỗi khi nhìn bạn bè có ba mẹ bên cạnh, nhìn dáng ngoại lom khom chăm từng con gà, và mỗi tối lời tỉ tê của ngoại về quá khứ khiến lòng tôi chai cứng. Tôi thề với lòng mình không bao giờ tha thứ cho họ. Năm tôi 17 tuổi, gia đình nhà nội làm ăn gần như kiệt quệ. Trong một tai nạn, mắt và chân của bà nội đều bị thương. Lúc ấy ba mẹ tôi mới dám quay về quê vừa lập nghiệp, vừa lui tới thăm nom bà nội.
Mẹ bảo tôi xuống thăm bà. Ba im lặng. Tôi quay mặt đi: thăm ư? Không bao giờ! Mẹ mỉm cười rất nhẹ nhàng dù đôi mắt vẫn buồn vẫn sâu thẳm. “Cuộc đời mà, ai không tránh khỏi những sai lầm. Mẹ không bắt con quên quá khứ, nhưng mẹ mong con sống phải biết tha thứ. Tha thứ là mang hạnh phúc đến cho chính mình. Con sẽ thấy mình cao thượng, lòng nhẹ nhàng, thoải mái con ạ”.
Tôi bị giằng xé. Sâu thẳm trong lòng tôi tự hỏi tại sao lại phải tha thứ, thật lòng tôi không muốn tha thứ. Nhưng tôi muốn được như mẹ. Nhìn ông bà nội tiều tụy, cuộc sống cơ cực, vất vả, tôi không tránh nổi xót xa...
Một năm sau, nắm bàn tay gầy gầy, xương xương của nội, tôi nghe lòng mình rất nhẹ. Trên đường về, tôi biết rằng từ đây mình sẽ khác, cuộc sống sẽ thay đổi nhiều, tôi mỉm cười cầu trời cho hạnh phúc đến với nội.