bengoc
18-05-08, 05:32 PM
Đêm đã khuya Quyên chưa ngủ,nó trở dậy,mở cửa bước ra ngoài ban công .Khí lạnh ban đêm ướp ngọt hương lan,thơm lạ ! Lâm vẫn chưa ngủ .Bức tường chắn giữa hai ban công không cho nó nhìn thấy bên phòng Lâm,nhưng nó biết điều đó vì ánh sáng trên phòng Lâm vẫn hắt xuống nền đường.
Vậy là đã 6 năm trôi qua,nhanh thật ! tất cả ùa về như mới ngày hôm qua...
Ngày đó,má dẫn đến trước mặt nó một đứa con trai ,trạc tuổi nó,yếu ớt ,da trắng xanh ,có đôi mắt rất đẹp,nhưng ngơ ngác.Má bảo :"đây là anh Lâm, lớn hơn con một tuổi .Từ nay ,Lâm sẽ sống ở đây ,cùng với mẹ con mình và ... bác Tuấn...".Nó chẳng nói chẳng rằng ,nhìn thằng con trai mà nó phải gọi bằng anh bằng cái nhìn tóe lửa.Đứa con trai sợ sệt,cụp đôi mắt xuống
Vậy là xong .Sau khi ba má li dị .Ba có dì ,còn má ...má sắp lấy bác Tuấn.Nó trở nên lầm lì từ đó
Trong một buổi cơm chiều ,khi bác Tuấn ,má và Lâm cùng ngồi trên bàn ăn ,nó đề nghị má xây một bức tường ngăn giữa hai ban công,ngăn phòng nó với phòng Lâm với lý do:"mưa sẽ làm ướt những cây xương rồng".Má không đồng ý .Bác Tuấn im lặng .Nó giận dữ bỏ bữa cơm .Má thở dài
Nhưng rồi ít ngày sau ,khi nó đi học về ,nó thấy mọi người đang xây bức tường mà nó muốn.Cuối cùng,một bức tường sừng sững hiện lên ,chắn giữa ban công .Và một bức tường vô hình khác cũng luôn chắn giữa nó và Lâm,hai đứa thuộc về hai thế giới khác nhau
Nó và Lâm học khác trường ,Lâm giỏi các môn tự nhiên , đặc biệt là môn toán.Số giấy khen và bằng khen treo đầy phòng.Nó học giỏi ngoại ngữ,tất nhiên là tiếng anh,ngoài ra nó còn học thêm tiêng pháp ,tiêng trung.Vậy mà có lúc mẹ nói:"con giỏi ngoại ngữ,điều đó tốt lắm,nhưng có một thứ ngôn ngữ mà đến giờ con chưa hiểu được đó là..."Ngôn ngữ đó là ngôn ngữ gì ? tiếng nga ,hay tiếng đức? có lẽ mẹ muốn nói đến ngôn ngữ "gia đình",hay ngôn ngữ của lòng bao dung ,cởi mở?Văn của nó cũng tàm tạm.Thỉnh thoảng nó có một mẩu truyện ngắn được đăng báo .Lâm là thần tượng của bọn con gái lớp nó và bọn con gái trong xóm.Vì điều gì nhỉ? học giỏi ư?.Có lẽ .Nhưng còn một nguyên nhân không kémquan trọng khác.Đó là:Lâm đẹp trai .Lâm cổ điển,một vẻ đẹp lạnh lùng.Cặp kính dày không che đi được đôi mắt đẹp .Nó chỉ làm Lâm trông càng lạnh lùng hơn .Lâm ít nói và cũng hiếm khi cười.Lâm cũng chẳng chú ý đến một đứa con gái nào cả.Nhưng chính vì vậy mà đối với bọn con gái ,Lâm càng bí ẩn ,càng thu hút
Nó thì không có gì gọi là đẹp cả,trừ mỗi cái mũi dọc dừa giống mẹ.Nhưng bù lại nó rất thông minh .Nó tìm hiểu về âm nhạc,văn học ,kinh tế,chính trị và khoa học.Bọn con trai chẳng đứa nào không nể nó.
Vậy coi như hòa,nó chưa bao giờ nghĩ mình không bằng Lâm
Lịch học ở trường chuyên dày đặc cả sáng lẫn chiều ,đó là chưa kể một số buổi tối ở lớp học thêm .Nó và Lâm rất ít gặp nhau .Hơn nữa ,Lâm cũng đủ thông minh để hiểu rằng mình không được chào đón ở ngôi nhà này.Nên chúng hầu như rất ít trò chuyện.Lâm không dám xưng anh,còn nó thì nói trống không,thành ra ,hễ hai đưa phải nói chuyện thì dùng toàn những câu thiếu chủ chủ ngữ và rời rạc như cơm nguội
Bức tường ở giữa ban công ,ngăn đôi hai vương quốc .Bên nó là vương quốc xương rồng với đủ kiểu dáng và màu sắc.Bên Lâm là vương quốc lan ,cũng đủ kiểu đủ màu.Bọn bạn nó đến nhà chơi ,đứng dưới nhìn lên,thường tưởng lầm phòng Lâm với phòng nó.Ban đầu , nó không ưa thứ hoa kiêu kì đài cát đó.Nhưng rồi một đêm.Nó phát hiện ra có "kẻ lạ" vào phòng ."Kẻ lạ" bước vào không gian riêng tư của nó bằng những bước chân rất dịu ,rất êm .Êm dịu thế nhưng "kẻ lạ" cũng rất kiên quyết .Nó chẳng thể nào đuổi "kẻ lạ"đi được ,chỉ còn mỗi cách phục tùng ,mở toang cửa đón " kẻ lạ" mà thôi ."Kẻ lạ" chính là hương lan .Hương lan vượt bức tường ngăn cách đến với nó.Mỗi lần nghĩ đến hương lan ,cảm giác nó thật lạ,không biết giải thích sao...
Chiều nay trong bữa cơm ,Lâm thông báo với cả nhà : Lâm đã vượt qua cả ba vòng phỏng vấn ,giành học bổng để đi Úc .Và thủ tục sẽ hoàn tất trong tháng này
Má và bác Tuấn rất vui mừng.Nó chẳng biết là mình có vui không , chỉ thấy có gì đó rất lạ trong lòng nhưng đó không phải là sự ghen tức
Đêm đó,nó hé mắt nhìn sang phòng Lâm ,nhưng bức tường đã chắn ngang tầm mắt ,chỉ có hương hoa lan nồng nàn..
Ở sân bay,lúc Lâm ôm tạm biệt má và bác Tuấn ,cả má và bác Tuấn đều khóc.Nó hiểu rằng 6 năm qua ,Lâm đã là một thành viên trong gia đình này.Sau cùng,Lâm tiến về phía nó,lúng túng ,bối rối:
_Ở nhà mạnh giỏi,chăm giùm Lâm mấy chậu lan...
Nó gật đầu,cảm thấy mình sắp mất một cái gì đó .Tiếng loa giục hành khách lại vang lên ,Lâm giật mình ,khẽ dúi vào tay nó một gói quà nhỏ
_Anh tặng Quyên ,thôi anh đi nhé!
Tiếng "anh" lần đầu tiên của Lâm nghe ấm và thân thiết,Lâm đã bước vào trong phòng cách li.Giữa nó và Lâm bây giờ là một tấm kiếng dày.Tấm kiếng đó cũng giống như một bức tường trong suốt
Trên đường về,nó nôn nóng mở gói quà ra xem.Ồ,một cây xương rồng màu hồng mà nó đã bỏ công tìm nhưng không được ! Một mảnh giấy rơi ra :"khi nào nghỉ đông anh sẽ về thăm em,mình sẽ cùng nhau phá bức tường trên ban công đã ngăn cách hai trái tim.Cả hoa lan và xương rồng đều cần ánh sáng ấm áp từ anh và em mang lại..."
Còn nửa đóa ^_^
Vậy là đã 6 năm trôi qua,nhanh thật ! tất cả ùa về như mới ngày hôm qua...
Ngày đó,má dẫn đến trước mặt nó một đứa con trai ,trạc tuổi nó,yếu ớt ,da trắng xanh ,có đôi mắt rất đẹp,nhưng ngơ ngác.Má bảo :"đây là anh Lâm, lớn hơn con một tuổi .Từ nay ,Lâm sẽ sống ở đây ,cùng với mẹ con mình và ... bác Tuấn...".Nó chẳng nói chẳng rằng ,nhìn thằng con trai mà nó phải gọi bằng anh bằng cái nhìn tóe lửa.Đứa con trai sợ sệt,cụp đôi mắt xuống
Vậy là xong .Sau khi ba má li dị .Ba có dì ,còn má ...má sắp lấy bác Tuấn.Nó trở nên lầm lì từ đó
Trong một buổi cơm chiều ,khi bác Tuấn ,má và Lâm cùng ngồi trên bàn ăn ,nó đề nghị má xây một bức tường ngăn giữa hai ban công,ngăn phòng nó với phòng Lâm với lý do:"mưa sẽ làm ướt những cây xương rồng".Má không đồng ý .Bác Tuấn im lặng .Nó giận dữ bỏ bữa cơm .Má thở dài
Nhưng rồi ít ngày sau ,khi nó đi học về ,nó thấy mọi người đang xây bức tường mà nó muốn.Cuối cùng,một bức tường sừng sững hiện lên ,chắn giữa ban công .Và một bức tường vô hình khác cũng luôn chắn giữa nó và Lâm,hai đứa thuộc về hai thế giới khác nhau
Nó và Lâm học khác trường ,Lâm giỏi các môn tự nhiên , đặc biệt là môn toán.Số giấy khen và bằng khen treo đầy phòng.Nó học giỏi ngoại ngữ,tất nhiên là tiếng anh,ngoài ra nó còn học thêm tiêng pháp ,tiêng trung.Vậy mà có lúc mẹ nói:"con giỏi ngoại ngữ,điều đó tốt lắm,nhưng có một thứ ngôn ngữ mà đến giờ con chưa hiểu được đó là..."Ngôn ngữ đó là ngôn ngữ gì ? tiếng nga ,hay tiếng đức? có lẽ mẹ muốn nói đến ngôn ngữ "gia đình",hay ngôn ngữ của lòng bao dung ,cởi mở?Văn của nó cũng tàm tạm.Thỉnh thoảng nó có một mẩu truyện ngắn được đăng báo .Lâm là thần tượng của bọn con gái lớp nó và bọn con gái trong xóm.Vì điều gì nhỉ? học giỏi ư?.Có lẽ .Nhưng còn một nguyên nhân không kémquan trọng khác.Đó là:Lâm đẹp trai .Lâm cổ điển,một vẻ đẹp lạnh lùng.Cặp kính dày không che đi được đôi mắt đẹp .Nó chỉ làm Lâm trông càng lạnh lùng hơn .Lâm ít nói và cũng hiếm khi cười.Lâm cũng chẳng chú ý đến một đứa con gái nào cả.Nhưng chính vì vậy mà đối với bọn con gái ,Lâm càng bí ẩn ,càng thu hút
Nó thì không có gì gọi là đẹp cả,trừ mỗi cái mũi dọc dừa giống mẹ.Nhưng bù lại nó rất thông minh .Nó tìm hiểu về âm nhạc,văn học ,kinh tế,chính trị và khoa học.Bọn con trai chẳng đứa nào không nể nó.
Vậy coi như hòa,nó chưa bao giờ nghĩ mình không bằng Lâm
Lịch học ở trường chuyên dày đặc cả sáng lẫn chiều ,đó là chưa kể một số buổi tối ở lớp học thêm .Nó và Lâm rất ít gặp nhau .Hơn nữa ,Lâm cũng đủ thông minh để hiểu rằng mình không được chào đón ở ngôi nhà này.Nên chúng hầu như rất ít trò chuyện.Lâm không dám xưng anh,còn nó thì nói trống không,thành ra ,hễ hai đưa phải nói chuyện thì dùng toàn những câu thiếu chủ chủ ngữ và rời rạc như cơm nguội
Bức tường ở giữa ban công ,ngăn đôi hai vương quốc .Bên nó là vương quốc xương rồng với đủ kiểu dáng và màu sắc.Bên Lâm là vương quốc lan ,cũng đủ kiểu đủ màu.Bọn bạn nó đến nhà chơi ,đứng dưới nhìn lên,thường tưởng lầm phòng Lâm với phòng nó.Ban đầu , nó không ưa thứ hoa kiêu kì đài cát đó.Nhưng rồi một đêm.Nó phát hiện ra có "kẻ lạ" vào phòng ."Kẻ lạ" bước vào không gian riêng tư của nó bằng những bước chân rất dịu ,rất êm .Êm dịu thế nhưng "kẻ lạ" cũng rất kiên quyết .Nó chẳng thể nào đuổi "kẻ lạ"đi được ,chỉ còn mỗi cách phục tùng ,mở toang cửa đón " kẻ lạ" mà thôi ."Kẻ lạ" chính là hương lan .Hương lan vượt bức tường ngăn cách đến với nó.Mỗi lần nghĩ đến hương lan ,cảm giác nó thật lạ,không biết giải thích sao...
Chiều nay trong bữa cơm ,Lâm thông báo với cả nhà : Lâm đã vượt qua cả ba vòng phỏng vấn ,giành học bổng để đi Úc .Và thủ tục sẽ hoàn tất trong tháng này
Má và bác Tuấn rất vui mừng.Nó chẳng biết là mình có vui không , chỉ thấy có gì đó rất lạ trong lòng nhưng đó không phải là sự ghen tức
Đêm đó,nó hé mắt nhìn sang phòng Lâm ,nhưng bức tường đã chắn ngang tầm mắt ,chỉ có hương hoa lan nồng nàn..
Ở sân bay,lúc Lâm ôm tạm biệt má và bác Tuấn ,cả má và bác Tuấn đều khóc.Nó hiểu rằng 6 năm qua ,Lâm đã là một thành viên trong gia đình này.Sau cùng,Lâm tiến về phía nó,lúng túng ,bối rối:
_Ở nhà mạnh giỏi,chăm giùm Lâm mấy chậu lan...
Nó gật đầu,cảm thấy mình sắp mất một cái gì đó .Tiếng loa giục hành khách lại vang lên ,Lâm giật mình ,khẽ dúi vào tay nó một gói quà nhỏ
_Anh tặng Quyên ,thôi anh đi nhé!
Tiếng "anh" lần đầu tiên của Lâm nghe ấm và thân thiết,Lâm đã bước vào trong phòng cách li.Giữa nó và Lâm bây giờ là một tấm kiếng dày.Tấm kiếng đó cũng giống như một bức tường trong suốt
Trên đường về,nó nôn nóng mở gói quà ra xem.Ồ,một cây xương rồng màu hồng mà nó đã bỏ công tìm nhưng không được ! Một mảnh giấy rơi ra :"khi nào nghỉ đông anh sẽ về thăm em,mình sẽ cùng nhau phá bức tường trên ban công đã ngăn cách hai trái tim.Cả hoa lan và xương rồng đều cần ánh sáng ấm áp từ anh và em mang lại..."
Còn nửa đóa ^_^