Muabuon_Hoianboy86
05-07-08, 12:53 PM
Đông đã về, không gian như trầm lắng
Tuyết phủ đầy trắng xóa một màu tang
Trải trên không, lấn lướt nét thu vàng
Cho ảm đạm xoay trong làn khí lạnh
Khí vào hồn, hàn băng đông thành mảnh
Phả vào tim, giá buốt khắp châu thân
Bao trùm hết ngọn lửa của ái ân
Giờ tắt lịm, rụi dần theo dĩ vãng
Đông đã về, xóa tan trời hoang đãng
U cảnh này, mới thực sự của tôi
Thế giới buồn rười rượi tháng ngày trôi
Vì thiếu vắng bóng của người trong đó
Đông đã về tâm tư tôi mở ngỏ
Để đón chào lạnh giá của tim yêu
Trái tim ngoan, khô héo hết bao nhiêu
Giờ hãy đóng thành băng đi tim hỡi
Người vẫn xa, xa nghìn trùng dịu vợi
Tôi muộn phiền ngày tháng lạnh lùng trôi
Sống như hình, hình nộm thế mà thôi
Trên xác thịt, linh hồn đà tan biến
Tim chẳng còn, nhịp rung và xao xuyến
Lòng tuyệt lòng chết hẳn đã tự lâu
Nên đông về, trong cõi ấy thăm sâu
Tôi nghe được, mình gần hơn chút nữa
Nhưng người ơi, người ơi tôi sắp sửa
Quỵ xuống rồi, vì có lúc nhói đau
Tim quặn thắt, cuồng vọng thốc dâng trào
Làm nhớ lắm, nhớ lắm người mộng hỡi....
Tuyết phủ đầy trắng xóa một màu tang
Trải trên không, lấn lướt nét thu vàng
Cho ảm đạm xoay trong làn khí lạnh
Khí vào hồn, hàn băng đông thành mảnh
Phả vào tim, giá buốt khắp châu thân
Bao trùm hết ngọn lửa của ái ân
Giờ tắt lịm, rụi dần theo dĩ vãng
Đông đã về, xóa tan trời hoang đãng
U cảnh này, mới thực sự của tôi
Thế giới buồn rười rượi tháng ngày trôi
Vì thiếu vắng bóng của người trong đó
Đông đã về tâm tư tôi mở ngỏ
Để đón chào lạnh giá của tim yêu
Trái tim ngoan, khô héo hết bao nhiêu
Giờ hãy đóng thành băng đi tim hỡi
Người vẫn xa, xa nghìn trùng dịu vợi
Tôi muộn phiền ngày tháng lạnh lùng trôi
Sống như hình, hình nộm thế mà thôi
Trên xác thịt, linh hồn đà tan biến
Tim chẳng còn, nhịp rung và xao xuyến
Lòng tuyệt lòng chết hẳn đã tự lâu
Nên đông về, trong cõi ấy thăm sâu
Tôi nghe được, mình gần hơn chút nữa
Nhưng người ơi, người ơi tôi sắp sửa
Quỵ xuống rồi, vì có lúc nhói đau
Tim quặn thắt, cuồng vọng thốc dâng trào
Làm nhớ lắm, nhớ lắm người mộng hỡi....