GấuBéoÚ
07-08-08, 07:53 PM
Lâu rồi không khóc.Cảm giác khóc giờ thật lạ.Khóc vì gì ? khóc vì mơ. Cái lý do nghe cũng thật lạ... Ban đầu là cảm giác nhói đau trong ngực.Đau như bị ai đâm.Rồi những giọt nước mắt túa ra , mắt cay nồng.Cuộn tròn trong chăn, nấc lên 1 tiếng - rồi xấu hổ, như sợ ai nghe thấy ; nước mắt cứ tuôn không cầm được , da mặt hết nhăn nhúm rồi lại căng ra, ứ nghẹn trong cổ, chực nấc lên nhưng lại thấy xấu hổ, cố cắn răng lại , máu dồn lên mặt đỏ bừng ... cái thế giới đàn ông khắc nghiệt không cho chúng ta khóc, dù là lúc ở một mình - bởi khi đó không xấu hổ với ai, mà lại xấu hổ với bản thân mới khổ. Tiếng nhạc từ nhà bên cạnh vang lên bảng Romeo & Juliet - âm điệu đau đớn, day dứt ... đó, chính đó là bản nhạc xuyên suốt trong giấc mơ khi nãy.
Tôi rơi vào 1 nơi sâu thẳm , tối tăm , không âm thanh , không sự sống. Nơi chỉ có mình tôi - cả cái bóng của mình cũng không hiện hữu.Phảng phất trong không gian bài nhạc buồn.Tôi đi mãi, đi mãi ; đi lang thang vô định.Mà cũng không hẳn, tôi đi theo cái ánh sáng leo lắt màu hồng nhạt - nó dẫn tôi men theo 1 bức tường với những nét vẽ lớn, nó lớn quá nên không thể nhìn bao quát và biết trong bức vẽ có cái gì.Chỉ là một màu hồng nhạt... Con đường dẫn tôi tới 1 nơi buồn hiu hắt , khắp nơi là những bức tượng sứ.Nó như 1 bảo tàng nghệ thuật ; hay cũng có nét nào đó giống 1 nghĩa trang. Khi tới gần hơn, tôi nhận ra từng khuôn mặt trong đó - những người quen.Ba , mẹ, bạn bè , họ hàng ; có cả những con chó của tôi.Những con puppy dễ thương , mắt hiền , gương mặt thiên thần.Con thì chết vì bệnh, con thì đem cho người thân, những lứa khác thì chết già hoặc chết bệnh.Chúng đều ở đây.Nhưng những con chó lớp trước có khuôn mặt được tạc mờ nhạt hơn, những đường nét không rõ ràng bằng những con chó sau này.Tôi dần nhận thấy những bức tượng người cũng vậy - càng đi , càng gặp những bức tượng bạn tôi , những lớp cấp 3 , cấp 2 , cấp 1 ... càng đi những bức tượng càng mờ nhạt , xấu xí...
Tôi bỗng chợt nhớ ra điều gì đó , điều gì đó quan trọng.Tôi hốt hỏang, chạy khắp cái nghĩa trang , tôi tìm cái gì đó , nhưng tìm hòai không thấy.Đến cuối con đường, mệt nhòai, trước mặt tôi là ngọn đồi.Tôi lại thấy đau đớn trong ngực, chạy một mạch lên đỉnh đồi.Đến đây đã gần kiệt sức, bên dưới chân đồi bên kia cũng có những bức tượng - nhưng khuôn mặt chúng vỡ nát, không thể nhận ra ai ; thân thể của chúng cũng vậy. Đó là những người tôi đã quên.Tiếng nhạc văng vẳng lại lớn hơn nữa.Tim tôi như vỡ ra, đau đớn lắm.Khi đứng trên đồi và nhìn lại phía sau, tôi quỵ ngã .Phía chân trời, cái bức tường hắt ra ánh sáng màu hồng nhạt , cái bức tường có những nét vẽ lớn - từ đây tôi có thể thấy nó vẽ cái gì. Bức tường vẽ chân dung của em...
----- Hết -----
--by GấuBéoÚ--
Tôi rơi vào 1 nơi sâu thẳm , tối tăm , không âm thanh , không sự sống. Nơi chỉ có mình tôi - cả cái bóng của mình cũng không hiện hữu.Phảng phất trong không gian bài nhạc buồn.Tôi đi mãi, đi mãi ; đi lang thang vô định.Mà cũng không hẳn, tôi đi theo cái ánh sáng leo lắt màu hồng nhạt - nó dẫn tôi men theo 1 bức tường với những nét vẽ lớn, nó lớn quá nên không thể nhìn bao quát và biết trong bức vẽ có cái gì.Chỉ là một màu hồng nhạt... Con đường dẫn tôi tới 1 nơi buồn hiu hắt , khắp nơi là những bức tượng sứ.Nó như 1 bảo tàng nghệ thuật ; hay cũng có nét nào đó giống 1 nghĩa trang. Khi tới gần hơn, tôi nhận ra từng khuôn mặt trong đó - những người quen.Ba , mẹ, bạn bè , họ hàng ; có cả những con chó của tôi.Những con puppy dễ thương , mắt hiền , gương mặt thiên thần.Con thì chết vì bệnh, con thì đem cho người thân, những lứa khác thì chết già hoặc chết bệnh.Chúng đều ở đây.Nhưng những con chó lớp trước có khuôn mặt được tạc mờ nhạt hơn, những đường nét không rõ ràng bằng những con chó sau này.Tôi dần nhận thấy những bức tượng người cũng vậy - càng đi , càng gặp những bức tượng bạn tôi , những lớp cấp 3 , cấp 2 , cấp 1 ... càng đi những bức tượng càng mờ nhạt , xấu xí...
Tôi bỗng chợt nhớ ra điều gì đó , điều gì đó quan trọng.Tôi hốt hỏang, chạy khắp cái nghĩa trang , tôi tìm cái gì đó , nhưng tìm hòai không thấy.Đến cuối con đường, mệt nhòai, trước mặt tôi là ngọn đồi.Tôi lại thấy đau đớn trong ngực, chạy một mạch lên đỉnh đồi.Đến đây đã gần kiệt sức, bên dưới chân đồi bên kia cũng có những bức tượng - nhưng khuôn mặt chúng vỡ nát, không thể nhận ra ai ; thân thể của chúng cũng vậy. Đó là những người tôi đã quên.Tiếng nhạc văng vẳng lại lớn hơn nữa.Tim tôi như vỡ ra, đau đớn lắm.Khi đứng trên đồi và nhìn lại phía sau, tôi quỵ ngã .Phía chân trời, cái bức tường hắt ra ánh sáng màu hồng nhạt , cái bức tường có những nét vẽ lớn - từ đây tôi có thể thấy nó vẽ cái gì. Bức tường vẽ chân dung của em...
----- Hết -----
--by GấuBéoÚ--