View Full Version : Vùng Ký Ức


katie
28-01-08, 03:41 AM
Vùng Ký Ức
Trong tận cùng tuyệt vọng
Ta chạy trốn loài người
Ta chạy...
Mệt mõi
Rã rời
Ta chạy....
Ra xa khỏi vùng ký ức
Ở một nơi nào xa xôi
Ta đã chẳng bắt gặp bóng người
Chỉ thấy thân ta nông nỗi
Một cái xác khô cằn
Một tâm hồn bệnh hoạn
Không phải người tỉnh
Chẳng giống người điên
Ta muốn say cho quên hết những muộn phiền
Cười nhân thế không ra hình hài nhân thế
Ta chạy.....
Ta chạy.....
Gục ngã trên cánh đồng
Trống vắng và hoang sơ
Hồn chực chờ muốn rời khỏi xác thân
Tâm điên đảo từng cơn đau rát bỏng
Xa xa kia thấp thoáng làn khói mỏng
Bếp nhà ai hạnh phúc một buổi chiều
Ta muốn dừng lại
Ta muốn dừng lại
Đưa tay níu thời gian
Giành lại cho chính mình
Đập cho nát tan tất cả
Những niềm đau của riêng ta
Cạnh bên anh ta thấy ta đã già
Chợt vuột mất lòng tự tin kiêu hãnh
Ta run
Ta sợ
Làm sao đây, ta muốn trốn chạy
Ờ mà không, ta phải đương đầu
Bởi anh là : hạnh phúc đời em
Bởi anh là : giấc mộng cuối cùng
Ta dừng lại trên vùng ký ức
Đưa tay vuốt mặt,... Một niềm đau
(viết cho vùng quá khứ-katie 1/27/08)

katie
28-01-08, 06:25 AM
Nếu có thể.....

Nếu có thể đi ngược dòng dĩ vãng
Dìu nhau đi đến hết đoạn đường đời
Thì có lẽ tình ta tròn như mộng
Đôi mi gầy đâu ướt lệ sầu rơi

Nếu có thể đan tay tìm ngón ấm
Mân mê từng đốt nhỏ giết thời gian
Gỡ nhọc nhằn lòng ta vùng gậm nhấm
Chứa quá nhiều cay đắng với hoang mang

Nếu có thể đong vào trang ký ức
Ngàn nụ hoa trắng toát kết từ mây
Thả giấc buồn mơ màng rơi xuống vực
Khoảng mù sương che lấp nẻo tù đày

Nếu có thể khóa lòng vào cô quạnh
Để yêu thương vấn đục chỉ một thời
Trả bình yên cho tim hòa nhịp sống
Ta với mình yêu chỉ có nhau thôi

Nếu có thể vâng nếu mà có thể
Trái tim ta nhịp đập hóa ân tình
Trọn cuộc đời yêu người và có lẽ
Vui cho ai và chẳng khổ cho mình....

katie-1/27/08